Người mẹ hậu phương có con tham gia kháng chiến
Tôi là Bùi Thị Hiệp - một người mẹ ở xã Vân Bán có con tham gia kháng chiến. Trong những năm kháng chiến, tôi không trực tiếp cầm súng ra chiến trường, nhưng trái tim tôi luôn theo từng bước chân của con và của bộ đội ngoài mặt trận. Ngày con trai tôi tròn hai mươi tuổi, nó viết đơn xin đi bộ đội. Tôi biết, giữ con ở lại là điều ích kỷ, nhưng để tiễn con đi giữa lúc chiến tranh khốc liệt, lòng người mẹ nào cũng quặn thắt. Sáng hôm ấy, tôi dậy từ rất sớm, nấu nồi cơm gạo mới, nhặt cho con từng hạt sắn khô. Khi buộc lại chiếc ba lô cũ, tay tôi run run, nhưng vẫn cố mỉm cười để con yên lòng.
Từ ngày con đi, căn nhà nhỏ vắng hẳn tiếng cười. Ban ngày tôi ra đồng, tối đến lại tham gia nuôi giấu cán bộ, vá áo cho bộ đội, góp từng bơ gạo cho kháng chiến. Mỗi lần nghe tiếng súng vọng từ xa hay tin làng bị địch càn quét, tim tôi lại thắt lại, lo cho con không biết giờ này đang ở đâu, còn sống hay đã hy sinh. Có những đêm tôi ngồi bên bếp lửa, nhìn ngọn khói bay lên mà nước mắt cứ lặng lẽ rơi. Nhưng rồi tôi tự nhủ, nếu mình yếu lòng thì con ngoài chiến trường sẽ càng thêm gian khổ. Tôi phải vững vàng, để con yên tâm đánh giặc, để quê hương sớm được yên bình. Một lần đơn vị bộ đội hành quân qua xã, tôi nhận ra trong hàng quân có dáng người giống con mình đến lạ. Tôi chạy theo, gọi trong tuyệt vọng, nhưng rồi hàng quân khuất dần sau lũy tre làng. Khoảnh khắc ấy, tôi hiểu rằng trong cuộc kháng chiến này, không chỉ có một người mẹ chờ con, mà là hàng nghìn người mẹ như tôi đang lặng lẽ hy sinh.
Ngày nghe tin chiến thắng, tôi mừng mà cũng khóc. Mừng vì đất nước hòa bình, khóc vì biết bao người con đã không thể trở về. Con trai tôi may mắn sống sót, nhưng nhiều đồng đội của nó đã nằm lại mãi mãi nơi chiến trường. Mỗi lần thắp nén hương tưởng nhớ các liệt sĩ, tôi lại coi họ như con ruột của mình. Giờ đây, khi tuổi đã cao, tôi kể lại câu chuyện này không phải để nhắc đến nỗi đau, mà để thế hệ sau hiểu rằng: phía sau mỗi người lính là bóng dáng của người mẹ hậu phương – những người đã hy sinh thầm lặng cả tuổi xuân, nước mắt và hạnh phúc riêng, để đất nước có được ngày hôm nay.



