Người mẹ không bao giờ khóa cửa suốt 40 năm
Suốt hơn bốn thập kỷ, bà Trần Thị Hợi (88 tuổi, Hoa Lư) không khóa cửa mỗi đêm. Bà nói, “biết đâu nó về”.
Ngôi nhà của bà Hợi nằm cuối một con ngõ nhỏ. Cánh cửa gỗ đã cũ, bản lề kêu cót két mỗi khi gió thổi. Điều khiến chúng tôi chú ý không phải là ngôi nhà, mà là… ổ khóa treo bên cạnh, phủ bụi.
“Nhà bà không khóa cửa à?” – một bạn hỏi.
Bà cười, ánh mắt hiền nhưng buồn:
“Không khóa… từ lâu rồi.”
Con trai bà nhập ngũ khi vừa tròn hai mươi.
“Ngày nó đi, nó quay lại nhìn một lần,” bà kể.
“Rồi bảo: ‘Mẹ đừng lo, con về nhanh thôi.’”
Câu nói đó, bà nhớ đến từng chữ.
Những năm đầu, bà còn chờ thư.
Mỗi lần có người gọi ngoài ngõ: “Có thư!”, bà chạy ra nhanh đến mức suýt ngã.
“Có lần mừng quá, mở thư mà tay run.”
Trong thư, con trai bà chỉ viết vài dòng:
“Con khỏe. Mẹ giữ gìn sức khỏe.”
Rồi thư không đến nữa.
Một buổi chiều, cán bộ xã đến.
Bà không nhớ rõ họ đã nói gì.
“Chỉ nhớ là… tôi đứng không vững.”
Từ ngày đó, bà không khóa cửa nữa.
“Lỡ nó về… mà cửa đóng thì sao?”
Ban đầu, hàng xóm khuyên bà nên khóa.
“Bảo tôi già rồi, nguy hiểm.”
Bà lắc đầu:
“Nguy hiểm nhất… là không còn ai về.”
Mỗi đêm, trước khi ngủ, bà vẫn để cửa hé.
“Không phải tôi không biết… nó không về nữa.”
Bà dừng lại.
“Nhưng nếu đóng cửa… thì giống như mình tự chấp nhận điều đó.”
Chúng tôi rời đi khi trời nhá nhem tối.
Cánh cửa gỗ vẫn hé, như suốt hàng chục năm qua.
Có những chờ đợi… không phải vì còn hy vọng,
mà vì không thể buông bỏ.



