Mẹ Việt Nam Anh hùng

Người mẹ không bao giờ thôi nhớ con

# Nguyễn Thị Mười – Người mẹ không bao giờ thôi nhớ con Nếu được chọn, chắc hẳn không người mẹ nào muốn tiễn con mình vào nơi hiểm nguy. Nhưng trong những năm tháng chiến tranh, nhiều người mẹ đã phải làm điều ấy. Mẹ Nguyễn Thị Mười cũng vậy. Mẹ chỉ có một người con duy nhất – Trương Hùng. Con là niềm vui, là niềm mong mỏi và là chỗ dựa của Mẹ. Những tháng ngày con lớn lên là những tháng ngày Mẹ gửi gắm vào đó biết bao ước mơ. Rồi chiến tranh khiến tất cả thay đổi. Trương Hùng lên đường. Mẹ ở lại với những ngày chờ đợi. Mỗi tin tức từ chiến trường có lẽ đều khiến lòng Mẹ thấp thỏm. Mẹ mong một ngày con trở về, dù chỉ cần được nhìn thấy con bằng đôi mắt của người mẹ. Nhưng điều Mẹ nhận lại là tin con hy sinh. Không có sự chuẩn bị nào đủ để một người mẹ đón nhận mất mát ấy. Mẹ đã mất người con duy nhất. Từ đó, nỗi nhớ trở thành người bạn đi cùng Mẹ suốt cuộc đời. Mẹ nhớ con trong những ngày lễ, ngày Tết. Nhớ con trong những bữa cơm. Nhớ con khi nhìn những người con khác trở về với mẹ mình. Nhưng Mẹ cũng tự hào. Bởi người con của Mẹ đã hy sinh cho đất nước. Có thể Trương Hùng không còn trở về với Mẹ, nhưng tên tuổi và sự hy sinh của anh vẫn còn trong ký ức của quê hương. Mẹ Nguyễn Thị Mười vì thế trở thành hình ảnh đẹp về người mẹ Việt Nam trong chiến tranh – một người mẹ biết đau, biết nhớ, nhưng cũng biết vượt lên nỗi đau để giữ gìn niềm tự hào. Xin cúi đầu trước Mẹ. Một người mẹ chỉ có một người con. Một người con đã hy sinh. Một nỗi nhớ kéo dài suốt một đời. Và một sự hy sinh mà đất nước mãi mãi mang ơn.

Đồng Nai24/08/2026Chi đoàn mẫu giáo (Đoàn xã Hòa An)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nguyễn Thị Mười – Người mẹ không bao giờ thôi nhớ con

Nếu được chọn, chắc hẳn không người mẹ nào muốn tiễn con mình vào nơi hiểm nguy. Nhưng trong những năm tháng chiến tranh, nhiều người mẹ đã phải làm điều ấy.

Mẹ Nguyễn Thị Mười cũng vậy.

Mẹ chỉ có một người con duy nhất – Trương Hùng. Con là niềm vui, là niềm mong mỏi và là chỗ dựa của Mẹ. Những tháng ngày con lớn lên là những tháng ngày Mẹ gửi gắm vào đó biết bao ước mơ.

Rồi chiến tranh khiến tất cả thay đổi.

Trương Hùng lên đường.

Mẹ ở lại với những ngày chờ đợi.

Mỗi tin tức từ chiến trường có lẽ đều khiến lòng Mẹ thấp thỏm. Mẹ mong một ngày con trở về, dù chỉ cần được nhìn thấy con bằng đôi mắt của người mẹ.

Nhưng điều Mẹ nhận lại là tin con hy sinh.

Không có sự chuẩn bị nào đủ để một người mẹ đón nhận mất mát ấy.

Mẹ đã mất người con duy nhất.

Từ đó, nỗi nhớ trở thành người bạn đi cùng Mẹ suốt cuộc đời.

Mẹ nhớ con trong những ngày lễ, ngày Tết. Nhớ con trong những bữa cơm. Nhớ con khi nhìn những người con khác trở về với mẹ mình.

Nhưng Mẹ cũng tự hào.

Bởi người con của Mẹ đã hy sinh cho đất nước.

Có thể Trương Hùng không còn trở về với Mẹ, nhưng tên tuổi và sự hy sinh của anh vẫn còn trong ký ức của quê hương.

Mẹ Nguyễn Thị Mười vì thế trở thành hình ảnh đẹp về người mẹ Việt Nam trong chiến tranh – một người mẹ biết đau, biết nhớ, nhưng cũng biết vượt lên nỗi đau để giữ gìn niềm tự hào.

Xin cúi đầu trước Mẹ.

Một người mẹ chỉ có một người con.

Một người con đã hy sinh.

Một nỗi nhớ kéo dài suốt một đời.

Và một sự hy sinh mà đất nước mãi mãi mang ơn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn