NGƯỜI MẸ KHÔNG ĐƯỢC GẶP LẠI CON
Có những cuộc chia tay không có lời từ biệt.
Có những người mẹ chờ con trở về nhưng cuối cùng chỉ nhận được tin con đã hy sinh.
Và có những cô gái ra đi khi tuổi đời còn quá trẻ.
Chế Thị Mừng là một trong những người như thế.
Khi còn rất nhỏ, Mừng đã chứng kiến chị gái hy sinh. Sau đó, cha bị địch bắt vì gia đình che giấu cán bộ.
Mẹ thương con nên cố ngăn Mừng đi theo cách mạng.
Nhưng trong một đêm, cô gái trẻ đã tự làm cho mình một chiếc ba lô từ bao vải đựng bột mì rồi âm thầm rời nhà.
Mừng trở thành một trong 11 cô gái sông Hương.
Tại Huế năm 1968, cô cùng đồng đội tham gia chiến đấu trong Tổng tiến công Mậu Thân.
Những người con gái ấy đã chiến đấu suốt 26 ngày đêm.
Bốn người hy sinh.
Những người khác tiếp tục đi qua chiến tranh.
Mừng sống sót, nhưng mang trên mình những vết thương và ký ức không thể xóa nhòa.
Sau ngày đất nước thống nhất, bà trở thành quân y rồi làm dân y.
Mãi sau này, bà mới có một người con gái.
Đứa con ấy trở thành chỗ dựa cho bà trong những năm tháng tuổi già.
Chiến tranh đã đi qua.
Nhưng những vết thương mà nó để lại vẫn còn đó.
Và câu chuyện của Mừng nhắc chúng ta rằng: hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng những tuổi trẻ không bao giờ trở lại.



