NGƯỜI MẸ KHÔNG KỊP ĐỢI – CÂU CHUYỆN VỀ MẸ NGUYỄN THỊ NỞ
Tôi trở về xã Phước Hưng, huyện Trà Cú trong một buổi sáng sớm, khi sương còn phủ nhẹ trên những cánh đồng. Con đường làng yên bình đến mức khó tin rằng nơi đây từng trải qua những năm tháng chiến tranh khốc liệt. Là một cán bộ Đoàn đi sưu tầm tư liệu, tôi đã nghe nhiều câu chuyện về những Bà mẹ Việt Nam Anh hùng. Nhưng khi nhắc đến Mẹ Nguyễn Thị Nở, lòng tôi chợt nặng xuống – bởi đó là câu chuyện của một người mẹ đã ra đi khi chưa kịp thấy ngày đất nước trọn niềm vui.
Tôi trở về xã Phước Hưng, huyện Trà Cú trong một buổi sáng sớm, khi sương còn phủ nhẹ trên những cánh đồng. Con đường làng yên bình đến mức khó tin rằng nơi đây từng trải qua những năm tháng chiến tranh khốc liệt. Là một cán bộ Đoàn đi sưu tầm tư liệu, tôi đã nghe nhiều câu chuyện về những Bà mẹ Việt Nam Anh hùng. Nhưng khi nhắc đến Mẹ Nguyễn Thị Nở, lòng tôi chợt nặng xuống – bởi đó là câu chuyện của một người mẹ đã ra đi khi chưa kịp thấy ngày đất nước trọn niềm vui.
Mẹ sinh năm 1924, một người phụ nữ Kinh hiền lành, gắn bó với mảnh đất Phước Hưng. Mẹ lập gia đình với ông Hồ Văn Ba, sinh được bốn người con. Một mái nhà nhỏ, giản dị, với những ước mơ bình thường như bao gia đình khác.
Nhưng chiến tranh đã len vào từng ngõ nhỏ, từng mái nhà.
Người dân kể lại, mẹ là người chịu thương chịu khó, luôn lo cho gia đình, nhưng trong lòng lại có một sự kiên cường âm thầm. Những năm tháng gian khó, mẹ vẫn nuôi dạy các con lớn lên trong tình yêu quê hương, trong niềm tin rằng đất nước rồi sẽ có ngày hòa bình.
Người con trai – Hồ Văn Gào, sinh năm 1955 – tham gia cách mạng từ năm 1971. Anh hoạt động như một cơ sở cách mạng tại xã, âm thầm làm nhiệm vụ trong những điều kiện đầy hiểm nguy. Ngày 25 tháng 3 năm 1973, trên đường làm nhiệm vụ, anh bị địch phục kích và hy sinh ngay trên chính mảnh đất quê nhà.
Người dân nói rằng, khi hay tin, gia đình chỉ biết lặng đi. Nhưng có một điều khiến tôi không khỏi xót xa: lúc đó, mẹ đã không còn nữa.
Mẹ đã mất từ năm 1968.
Mẹ ra đi khi chiến tranh vẫn còn, khi những người con vẫn đang bước vào con đường gian khó nhất của đời mình. Mẹ không kịp biết rằng những đứa con của mình đã trưởng thành, đã đứng vào hàng ngũ của cách mạng.
Người con trai thứ hai – Hồ Văn Sáu, sinh năm 1956 – tiếp bước anh, tham gia cách mạng năm 1972. Anh trở thành Trung sỹ của Đại đội đặc công tỉnh Trà Vinh, một lực lượng chiến đấu tinh nhuệ, luôn đối mặt với hiểm nguy nơi tuyến đầu.
Ngày 19 tháng 3 năm 1975, trong một trận đánh tại sân bay Trà Vinh, anh đã anh dũng hy sinh.
Hai người con. Hai lần ngã xuống.
Nhưng người mẹ ấy… đã không còn để tiễn đưa, cũng không còn để nhận tin.
Tôi đứng lặng giữa Phước Hưng, lòng trĩu nặng. Có những nỗi đau không nằm ở việc chứng kiến, mà nằm ở sự dang dở. Mẹ Nguyễn Thị Nở đã sống cả đời vì con, nhưng lại không kịp thấy con mình trưởng thành, không kịp biết rằng những gì mình gieo đã nở thành những bông hoa của lòng dũng cảm.
Người dân nơi đây nói với tôi: “Mẹ hiền lắm… cực khổ cả đời vì con.”
Có lẽ, chính tình yêu thương lặng lẽ ấy đã trở thành sức mạnh để những người con của mẹ bước vào con đường không dễ dàng.
Nhiều năm sau, khi đất nước đã hòa bình, những hy sinh ấy được Tổ quốc ghi nhận. Ngày 4 tháng 8 năm 2014, mẹ được truy tặng danh hiệu “Bà mẹ Việt Nam Anh hùng”.
Một danh hiệu đến muộn, nhưng đầy ý nghĩa.
Tôi rời Phước Hưng khi nắng đã lên cao. Nhìn những đứa trẻ nô đùa trên con đường làng, tôi chợt nghĩ: có lẽ, đó chính là điều mà mẹ và các con của mẹ đã hy sinh để gìn giữ.
Mẹ Nguyễn Thị Nở – một người mẹ bình dị, cả đời sống vì gia đình, vì con cái.
Mẹ không kịp chứng kiến những gì con mình đã làm, nhưng chính mẹ đã âm thầm tạo nên điều đó.
Hai người con đã ngã xuống, nhưng từ đó, một tương lai đã được giữ lại.
Và trong lòng những người ở lại, câu chuyện về mẹ… vẫn là một khoảng lặng sâu – lặng lẽ, nhưng không bao giờ phai.



