Người Mẹ "không tên" và hũ muối trắng
Ở vùng ven thị xã Quảng Trị năm ấy, có một bà mẹ già mà các chiến sĩ thường gọi là Mẹ Bảy. Ngôi nhà của mẹ chỉ còn là những bức tường đổ, nhưng mẹ nhất quyết không tản cư. Mẹ đào một căn hầm nhỏ ngay dưới nền nhà bếp và ở đó suốt 81 ngày đêm để... làm muối.
Mẹ biết bộ đội đánh giặc dài ngày, thiếu muối sẽ bị phù nề, mất sức. Mẹ gom góp từng hạt muối trắng, rang khô, trộn với ớt bột và chút thịt vụn nếu có, rồi đóng vào những túi nhỏ. Cứ mỗi khi có toán quân đi ngang qua hoặc ghé vào trú ẩn, mẹ lại lụ khụ bò ra, dúi vào tay mỗi người một gói.
"Ăn đi con, có chút muối vào người mới chắc cái chân mà giữ lấy thành". Có những hôm pháo bắn dữ dội, mẹ nằm phủ phục lên hũ muối như bảo vệ một kho báu. Một lần, một quả pháo nổ gần làm mẹ bị thương ở chân, các chiến sĩ muốn đưa mẹ về tuyến sau, mẹ gạt đi: "Mẹ đi rồi thì ai lo hạt muối cho các con? Mẹ ở đây, đất của cha ông, mẹ chết ở đây cũng được". Sự hiện diện thầm lặng của mẹ như một sợi dây gắn kết giữa đất và người, khiến những chàng trai tuổi mười tám thấy rằng họ không chỉ đang bảo vệ một tòa thành, mà đang bảo vệ chính mẹ mình.


