NGƯỜI MẸ KHÔNG TIỄN CON LẦN CUỐI
Ngày nhập ngũ, mẹ không tiễn Tân ra đầu làng. Bà chỉ đứng ở bậc cửa, nhìn theo dáng con khuất dần sau hàng tre. Tân quay lại vẫy tay, mẹ mỉm cười nhưng mắt hoe đỏ. “Đi đi con, đất nước cần.” Đó là câu cuối cùng mẹ nói với anh. Những năm sau đó, làng nhận được nhiều thư của Tân. Thư nào cũng nhắc: “Mẹ giữ gìn sức khỏe, con vẫn ổn.” Nhưng rồi thư thưa dần. Đến một ngày, không còn thư nữa. Khi giấy báo tử về, mẹ không khóc. Bà lặng lẽ nhóm bếp, nấu nồi cơm như mọi ngày. Chỉ đến tối, bà đặt thêm
Ngày nhập ngũ, mẹ không tiễn Tân ra đầu làng. Bà chỉ đứng ở bậc cửa, nhìn theo dáng con khuất dần sau hàng tre. Tân quay lại vẫy tay, mẹ mỉm cười nhưng mắt hoe đỏ. “Đi đi con, đất nước cần.” Đó là câu cuối cùng mẹ nói với anh. Những năm sau đó, làng nhận được nhiều thư của Tân. Thư nào cũng nhắc: “Mẹ giữ gìn sức khỏe, con vẫn ổn.” Nhưng rồi thư thưa dần. Đến một ngày, không còn thư nữa. Khi giấy báo tử về, mẹ không khóc. Bà lặng lẽ nhóm bếp, nấu nồi cơm như mọi ngày. Chỉ đến tối, bà đặt thêm



