Mẹ Việt Nam Anh hùng

NGƯỜI MẸ KIÊN CƯỜNG

Trong những trang sử vàng của dân tộc Việt Nam, có những sự hy sinh không tiếng súng nhưng lại tàn khốc và vĩ đại đến vô cùng. Đó là sự hy sinh của những người mẹ. Hình tượng tiêu biểu nhất, chạm đến trái tim của mọi thế hệ chính là Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Thứ – người mẹ ở vùng đất Điện Bàn, Quảng Nam, người đã dâng hiến cả cuộc đời và máu mủ của mình cho độc lập dân tộc.

An Giang14/04/2026Đoàn xã phú Tân (Đoàn xã phú Tân)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nhân vật lịch sử: Bà mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Thứ (1904 – 2010)

Trong những trang sử vàng của dân tộc Việt Nam, có những sự hy sinh không tiếng súng nhưng lại tàn khốc và vĩ đại đến vô cùng. Đó là sự hy sinh của những người mẹ. Hình tượng tiêu biểu nhất, chạm đến trái tim của mọi thế hệ chính là Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Thứ – người mẹ ở vùng đất Điện Bàn, Quảng Nam, người đã dâng hiến cả cuộc đời và máu mủ của mình cho độc lập dân tộc.

Cuộc đời mẹ Thứ gắn liền với hai cuộc kháng chiến trường kỳ. Ngay từ những năm trước Cách mạng tháng Tám 1945, khi phong trào cách mạng còn hoạt động bí mật dưới sự kiềm tỏa gắt gao của kẻ thù, ngôi nhà của mẹ đã trở thành "trụ sở" lòng dân. Với 5 hầm bí mật trong vườn, mẹ đã che chở, nuôi giấu biết bao cán bộ, chiến sĩ. Đêm đêm, mẹ thức canh chừng cho những cuộc họp bàn đại sự, tay bưng bát cơm, bát nước tiếp tế cho bộ đội dưới hầm sâu. Mẹ không chỉ là hậu phương, mẹ chính là lá chắn sống bảo vệ ngọn lửa cách mạng từ những ngày đầu gian khó.

Nhưng cái giá của tự do lại quá đỗi đau thương. Mẹ nuôi con, cháu trong cảnh lận đận, đói nghèo nhưng khi Tổ quốc cần, mẹ Thứ động viên, tiễn các con ra chiến trường. Mẹ Thứ có 12 người con (11 trai và 1 gái) thì 9 con trai hy sinh. Con đầu và cũng là con gái duy nhất - bà Lê Thị Trị là thương binh, cũng được trao tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam anh hùng (VNAH) khi có chồng và 2 con gái là liệt sĩ. Như vậy gia đình mẹ Thứ có 12 liệt sĩ.Hiếm có người mẹ nào trên thế gian này mang trên thân người phụ nữ,mang nhiều nỗi đau và sự hi sinh cho Tổ quốc như mẹ Thứ.Trong

chống Pháp và Mỹ, mẹ Thứ lần lượt nhận 9 giấy báo tử của 9 con trai và nhận tin con rể cùng 2 cháu ngoại hy sinh.

Trích báo công an

“Ngày 18-6-1948, anh Lê Tự Xuyến - chiến sĩ giao liên bị Pháp bắn tại đầu làng. Nửa tháng sau, ngày 5-10-1948, con trai Lê Tự Hàn Anh hy sinh khi làm nhiệm vụ tải thương. 10 ngày sau, con trai Lê Tự Hàn Em ngã xuống trong trận chống càn. Con trai Lê Tự Lem tròn 20 tuổi hy sinh trong lúc chiến đấu ở huyện nhà vào tháng 4-1954. Trong vòng 6 năm, mẹ Thứ mất 5 người con, đau thương dồn dập nhưng cứ khi con trưởng thành, mẹ lại động viên, tiễn con ra chiến trường.Tháng 9-1966, con trai Lê Tự Nự hy sinh. Năm 1972, anh Lê Tự Mười và anh Lê Tự Trịnh hy sinh. Năm 1974, anh Lê Tự Thịnh - Ðại đội trưởng bộ đội ở huyện Duy Xuyên hy sinh trong lần chỉ huy đơn vị đánh đồn giặc. Con trai cả Lê Tự Chuyển - chiến sĩ biệt động Sài Gòn hy sinh vào 9 giờ ngày 30-4-1975 ngay trên cầu Rạch Chiếc ở cửa ngõ vào Sài Gòn, chỉ trước vài giờ đất nước thống nhất.

Con rể của mẹ là Ngô Tường (chồng của mẹ VNAH Lê Thị Trị) tham cách mạng từ thời chống Pháp, bị giặc Mỹ bắt năm 1956, bị tra tấn cho đến lúc tử vong, được công nhận là liệt sĩ. Mẹ Thứ còn 2 cháu ngoại (con gái của mẹ Trị) là Ngô Thị Điểu bị giặc Mỹ bắt tra hỏi, hy sinh tháng 8-1970 và Ngô Thị Cúc hy sinh trong lần công tác vào vùng địch hậu năm 1973.

Năm 80 tuổi, mẹ Thứ mù đôi mắt, sống với con gái ở quê nhà sau đó chuyển ra Đà Nẵng sống cùng con út Lê Tự Tân cho đến khi đến cõi vĩnh hằng ở tuổi 106 vào ngày 10-12-2010."

Có những ngày, mẹ nhận đến hai giấy báo tử cùng lúc. Nỗi đau chồng chất nỗi đau, nhưng mẹ không gục ngã. Hình ảnh mẹ ngồi bên mâm cơm với những bộ bát đũa trống không, đôi mắt mờ đục nhìn xa xăm.Sự hi sinh của mẹ dù mực khắp thế gian ê khó mà hoạ hết,nỗi mất con mất cháu thương Tổ quốc.Chính điều đó đã trở thành biểu tượng bất tử cho sự hy sinh vô hạn của người phụ nữ Việt Nam

Nhiều cựu lãnh đạo, cán bộ vẫn còn kể câu chuyện, vào năm 1998 khi một đoàn khách nước ngoài về thăm mẹ Thứ, một nhà báo, cựu chiến binh người Hàn Quốc đã hỏi mẹ: “Thưa bà, với quan niệm người Á Đông, con cái là phúc lộc, là tài sản. Khi người con thứ tư, thứ năm tử trận, tại sao bà vẫn tiếp tục động viên những người con khác ra mặt trận”?

Mẹ Thứ điềm tĩnh trả lời: “Ở nước tôi, Cụ Hồ đã dạy là “Không có gì quý hơn độc lập tự do” nên cứ là người Việt Nam, trong đó có các con, các cháu tôi đều sẵn sàng chiến đấu, hy sinh để giành lấy độc lập, tự do. Nếu còn chiến tranh, các con tôi, rồi cháu tôi vẫn sẽ tiếp tục ra trận để giành độc lập, tự do, bình yên mà hôm nay chúng tôi đang hưởng”. Người cựu chiến binh Hàn Quốc sững người, rưng rưng nước mắt rồi thấp người xuống, cầm tay xin lỗi mẹ...

Đối với thế hệ đoàn viên, thanh niên THPT chúng em hôm nay, câu chuyện của mẹ Thứ không chỉ là bài học lịch sử khô khan trên trang giấy. Đó là lời nhắc nhở về giá trị của hòa bình. Mỗi tấc đất ta đang đứng, mỗi bầu trời bình yên ta đang thấy đều thấm đẫm nước mắt và máu của những người mẹ vĩ đại.

Học tập gương sáng của mẹ, em tự hứa sẽ nỗ lực rèn luyện, sống có trách nhiệm và khát vọng để xứng đáng với những "Câu chuyện thời hoa lửa" mà cha ông đã viết nên bằng cả mạng sống. Mẹ Thứ đã đi vào cõi vĩnh hằng, nhưng tượng đài về mẹ sẽ luôn sống mãi trong lòng dân tộc, nhắc nhở chúng em về đạo lý "Uống nước nhớ nguồn".

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn