NGƯỜI MẸ KIÊN TRUNG CỦA QUÊ HƯƠNG BẾN TRE
Đứng ở bến đò Phước Long nhìn sang bờ bên kia, cù lao Ốc như một chiến hạm nổi khổng lồ nằm giữa dòng sông Hàm Luông bát ngát, mà chiều dài là một màu xanh bất tận trong ngút tầm mắt. Theo các cụ già kể lại thi cù lao này đã có từ thời khai hoang lập ấp. Có thể thời ấy còn là những cồn bãi nhấp nhô trên mặt nước. Theo bản đồ cũ cách đây trăm thì đã có cù lao này rồi. Cùng nằm chung trong quy luật hình thành các cồn hay cù lao ở phía cuối dòng sông Cửu Long, cù lao Ốc do phù sa từ phía thượng ngu
Cù lao Ốc thời kháng chiến là 04 ấp vùng B thuộc xã Thạnh Phú Đông anh hùng, quê hương của nhà thơ yêu nước Phan Văn Trị, nay là xã Hưng Phong, huyện Giồng Trôm. Bà Trần Thị Kế sinh ra tại đất này năm 1909, là con út của một gia đình khá giả. Chồng bà là ông Phạm Công Văn, bà con địa phương thường gọi là Mười Văn. Do đó, bà Kế cũng được gọi là bà Mười, hay má Mười. Lớn lên trên vùng đất giàu truyền thống yêu nước, ông Phạm Công Văn tham gia phong trào Thiên Địa Hội, bị bắt và bị tù. Sau cuộc khởi nghĩa Nam Kỳ năm 1940, ông lại bị bắt và đày đi Bà Rá (tỉnh Sông Bé). Năm 1945, ông tham gia cướp chính quyền ở địa phương, công tác ở tỉnh Bến Tre, sau chuyển qua làm công tác ở Hội Nông dân cứu quốc tỉnh. Trong kháng chiến chống Pháp, bà Trần Thị Kế tham gia vào Ban chấp hành Phụ nữ cứu quốc xã. Năm 1948, bà được kết nạp vào Đảng Cộng sản Đông Dương.
Năm 1954, khi Ngô Đình Diệm (Tổng thống ngụy quyền Sài Gòn) phát động chiến dịch "tố cộng", "điệt cộng", ráo riết truy lùng, khủng bố những người kháng chiến cũ, thì chồng và các con lớn của bà đều thoát ly, hoặc "điều lắng" nơi khác, chỉ còn một mình bà bám trụ, hoạt động hợp pháp tại quê nhà.
Trong các năm 1957 - 1959, địch tập trung đánh phá phong trào cách mạng ở Bến Tre rất khốc liệt. Thâm độc hơn, chúng còn dùng chiêu "dĩ cộng diệt cộng", dùng bọn đầu hàng, phản bội để chỉ điểm, truy lùng đảng viên, bắt bớ cán bộ và quần chúng cơ sở của cách mạng. Chúng thẳng tay đàn áp, giết chóc hàng ngàn cán bộ, đảng viên và quần chúng nhân dân yêu nước. Trường học, thánh thất, nhà thờ, đình làng trở thành nơi tra tấn, giam cầm. Khám Lá ở thị xã Bến Tre không còn đủ chỗ để giam người, tù nhân phải nằm la liệt ở ngoài sân. Mỗi ngày có hàng chục người bị thủ tiêu, xác ném xuống sông rạch. Phong trào cách mạng Bên Tre đứng trước những thứ thách vô cùng hiểm nghèo.



