Người mẹ lặng lẽ chờ con
Có những nỗi đau không nói thành lời, nhưng lại làm nên sự vĩ đại.
Ở phường Duy Tân, thành phố Kon Tum, có một người mẹ hiền hậu tên là Đặng Thị Thu. Cuộc sống của mẹ gắn liền với những năm tháng chiến tranh gian khổ.
Khi đất nước còn chìm trong khói lửa, các con của mẹ lần lượt lên đường nhập ngũ. Ngày tiễn con đi, mẹ không khóc lớn, chỉ lặng lẽ nắm tay con thật chặt rồi dặn:
“Con đi giữ nước, mẹ ở nhà giữ lòng.”
Những năm tháng sau đó là chuỗi ngày chờ đợi. Mỗi buổi chiều, mẹ lại đứng trước ngõ, nhìn về phía con đường làng, hy vọng thấy bóng dáng con trở về.
Nhưng chiến tranh khốc liệt đã không cho mẹ điều đó. Tin báo tử lần lượt gửi về. Mỗi lần như vậy, mẹ chỉ lặng người, đôi mắt đỏ hoe nhưng vẫn cố gắng gượng.
Dù đau đớn, mẹ vẫn tiếp tục sống, tiếp tục giúp đỡ những gia đình khác, chăm sóc các cháu nhỏ trong xóm như chính con mình.
Người dân trong vùng ai cũng thương và kính trọng mẹ. Sau này, mẹ được Nhà nước phong tặng danh hiệu Bà Mẹ Việt Nam Anh hùng.



