Người mẹ lặng thầm giữa khói lửa chiến tranh
Người mẹ lặng thầm giữa khói lửa chiến tranh
Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, có những người mẹ đã âm thầm chịu đựng nỗi đau tột cùng khi lần lượt tiễn con ra trận mà không một lời than thở. Mẹ Ngô Thị Ba là một trong những người mẹ như thế – một biểu tượng của đức hy sinh và lòng trung trinh son sắt với cách mạng.
Mẹ Ngô Thị Ba sinh năm 1916 tại làng Tân Khánh Tây, quận Châu Thành, tỉnh Sa Đéc (nay là ấp Khánh Nhơn, xã Tân Khánh Trung, huyện Lấp Vò, tỉnh Đồng Tháp). Sau khi lập gia đình với ông Nguyễn Văn Tú (sinh năm 1910), hai vợ chồng trở về quê mẹ sinh sống. Gia đình nghèo, ruộng đất ít ỏi, vợ chồng mẹ phải đi làm mướn, làm thuê để nuôi các con khôn lớn.
Mẹ có năm người con – ba trai, hai gái. Cả ba người con trai đều tham gia kháng chiến và anh dũng hy sinh vì độc lập, tự do của Tổ quốc.
Anh Nguyễn Văn Tường, người con thứ hai, sinh năm 1943, tham gia cách mạng năm 1965. Anh từng là du kích xã Tân Khánh Trung, sau đó làm cán bộ An ninh xã Long Hưng, huyện Lê Hà, tỉnh Vĩnh Long. Năm 1973, anh là trinh sát đặc công tỉnh Trà Vinh và đã anh dũng hy sinh trong năm 1973 khi đang làm nhiệm vụ.
Anh Nguyễn Văn Tương, con thứ ba của mẹ, sinh năm 1946, tham gia cách mạng năm 1967, là chiến sĩ Bộ đội địa phương huyện Lê Hà, tỉnh Vĩnh Long. Năm 1968, anh giữ chức Trung đội phó đặc công Vĩnh Long. Ngày 17/3/1970, trong trận đánh đồn địch tại huyện Đức Tân (Châu Thành), tỉnh Vĩnh Long, anh đã anh dũng hy sinh.
Anh Nguyễn Văn Châu, người con thứ tư, sinh năm 1949, tham gia cách mạng năm 1968, là Thượng sĩ Quân giải phóng miền Nam. Anh hy sinh ngày 15/3/1970 trong một trận chống càn tại xã Long Hưng.
Ba người con trai lần lượt ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ. Nỗi đau mất con dồn dập, nhưng mẹ Ngô Thị Ba vẫn nén lòng, tiếp tục lao động vất vả để nuôi những người con còn lại. Ban ngày, mẹ đi cắt lúa mướn, chừa chắp, dệt chiếu để kiếm sống. Ban đêm, mẹ luôn cảnh giác trước sự rình rập của bọn ác ôn.
Trong vùng có tên ác ôn Mười Miên thường xuyên càn quét, bắt bớ, rình rập khi các anh về thăm nhà. Dù bị tra hỏi, mẹ vẫn bình tĩnh, kiên quyết bảo vệ các con và cơ sở cách mạng. Khi các con hy sinh, mẹ không dám khóc thành tiếng vì sợ giặc phát hiện. Nỗi đau ấy mẹ giữ chặt trong tim, âm thầm chịu đựng.
Năm 1972, giữa lúc cuộc kháng chiến còn nhiều gian khổ, mẹ Ngô Thị Ba qua đời, mang theo bao nỗi niềm chưa kịp giãi bày.
Ghi nhận sự hy sinh to lớn ấy, ngày 17/12/1994, Chủ tịch nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam đã truy tặng mẹ danh hiệu vinh dự Nhà nước “Bà Mẹ Việt Nam Anh hùng”.
Cuộc đời mẹ Ngô Thị Ba là minh chứng sống động cho tinh thần bất khuất, đức hy sinh cao cả của người phụ nữ Việt Nam trong chiến tranh. Tên tuổi mẹ mãi mãi được khắc ghi trong lòng quê hương Đồng Tháp – vùng đất giàu truyền thống cách mạng.
Sự hy sinh của mẹ và các anh hùng liệt sĩ nhắc nhở thế hệ hôm nay phải biết trân trọng hòa bình, sống có trách nhiệm và tiếp bước truyền thống anh hùng của quê hương.


