NGƯỜI MẸ LONG VĨNH – HAI NGƯỜI CON GỬI LẠI CHIẾN TRƯỜNG
Trong những ngày đi tìm hiểu và sưu tầm tư liệu về các Bà mẹ Việt Nam anh hùng trên quê hương Trà Vinh, tôi có dịp về xã Long Vĩnh, huyện Duyên Hải. Đó là một vùng quê ven biển hiền hòa, nơi những hàng dừa nghiêng mình trong gió và những cánh đồng trải dài đến tận chân trời. Hôm nay, Long Vĩnh bình yên và tĩnh lặng, nhưng trong ký ức của người dân nơi đây vẫn còn in đậm những năm tháng chiến tranh đầy mất mát. Trong câu chuyện của các bậc cao niên trong làng, tôi được nghe nhắc đến Mẹ Hà Thị Nho
Trong những ngày đi tìm hiểu và sưu tầm tư liệu về các Bà mẹ Việt Nam anh hùng trên quê hương Trà Vinh, tôi có dịp về xã Long Vĩnh, huyện Duyên Hải. Đó là một vùng quê ven biển hiền hòa, nơi những hàng dừa nghiêng mình trong gió và những cánh đồng trải dài đến tận chân trời. Hôm nay, Long Vĩnh bình yên và tĩnh lặng, nhưng trong ký ức của người dân nơi đây vẫn còn in đậm những năm tháng chiến tranh đầy mất mát.
Trong câu chuyện của các bậc cao niên trong làng, tôi được nghe nhắc đến Mẹ Hà Thị Nho – một người mẹ đã sống trọn đời với sự hy sinh thầm lặng cho Tổ quốc.
Mẹ Hà Thị Nho sinh năm 1914, là người con của quê hương Long Vĩnh. Lớn lên giữa ruộng đồng và những mùa gió biển mặn mòi, mẹ sớm quen với cuộc sống tảo tần của người phụ nữ nông thôn. Mẹ lập gia đình với ông Nguyễn Văn Chò, sinh năm 1905, người cùng quê. Hai vợ chồng cùng nhau dựng xây mái ấm nhỏ, sinh được năm người con.
Những năm tháng ấy, cuộc sống tuy vất vả nhưng tràn đầy tình yêu thương. Nhưng rồi chiến tranh lan rộng khắp miền Nam, cuốn theo bao gia đình vào vòng xoáy của những cuộc chia ly.
Trong những năm kháng chiến chống đế quốc Mỹ cứu nước, hai người con trai của mẹ đã nối tiếp nhau tham gia cách mạng, mang theo khát vọng bảo vệ quê hương.
Người con trai lớn là Nguyễn Văn Kiêu, sinh năm 1936. Từ sớm, anh đã tham gia cách mạng vào ngày 25/12/1958 và trở thành Xã đội trưởng xã Long Vĩnh. Là người chỉ huy lực lượng vũ trang địa phương, anh cùng đồng đội tổ chức chiến đấu, bảo vệ từng tấc đất quê hương.
Ngày 15/01/1968, trong một trận đánh vào đồn Rạch Tráng thuộc xã An Thạnh Ba, huyện Long Phú (tỉnh Hậu Giang), anh cùng đơn vị chiến đấu dũng cảm trước hỏa lực của quân địch. Trong trận chiến ác liệt ấy, người chỉ huy trẻ tuổi đã anh dũng hy sinh, để lại niềm tiếc thương vô hạn cho đồng đội và gia đình.
Nỗi đau mất con chưa kịp nguôi ngoai thì chiến tranh vẫn tiếp diễn.
Người con trai thứ hai của mẹ là Nguyễn Văn Chùm, sinh năm 1942. Noi gương người anh, ngày 16/8/1965, anh tham gia lực lượng vũ trang, trở thành chiến sĩ du kích tại xã An Thạnh Ba, huyện Long Phú, tỉnh Sóc Trăng.
Những năm tháng chiến đấu, anh cùng đồng đội kiên cường bám trụ, bảo vệ quê hương trước các cuộc càn quét của địch.
Ngày 28/8/1969, trong một trận chống càn ác liệt, đơn vị của anh đối đầu với lực lượng địch đông và hỏa lực mạnh. Trong lúc chiến đấu, anh bị địch bắn và anh dũng hy sinh.
Hai người con của mẹ đã lần lượt nằm lại nơi chiến trường.
Người dân trong vùng kể rằng, khi nhận tin người con trai thứ hai hy sinh, mẹ Nho lặng lẽ thắp nén nhang trên bàn thờ, đôi mắt già nua đỏ hoe nhưng vẫn ánh lên niềm tự hào. Bởi mẹ hiểu rằng, các con của mình đã ngã xuống để quê hương được sống trong hòa bình.
Chiến tranh qua đi, đất nước thống nhất. Những năm tháng cuối đời, mẹ sống giản dị trên mảnh đất Long Vĩnh thân thương, mang theo ký ức về những người con đã hiến dâng tuổi trẻ cho Tổ quốc. Mái tóc mẹ dần bạc trắng theo năm tháng, nhưng sự hy sinh của gia đình mẹ luôn được bà con trong làng trân trọng và nhắc nhớ.
Để ghi nhận những cống hiến và hy sinh to lớn ấy, ngày 26/3/2014, Chủ tịch nước đã phong tặng mẹ danh hiệu cao quý “Bà mẹ Việt Nam anh hùng” theo Quyết định số 720/QĐ-CTN.
Đó là sự tri ân thiêng liêng của Tổ quốc dành cho người mẹ đã hiến dâng hai người con cho độc lập dân tộc.
Khi rời Long Vĩnh, trời đã ngả chiều. Gió biển thổi nhẹ qua những hàng dừa, cánh đồng lúa trải dài trong ánh nắng cuối ngày. Đứng giữa không gian yên bình ấy, tôi chợt hiểu rằng sự bình yên hôm nay được đánh đổi bằng máu xương của biết bao người con đất Việt.
Câu chuyện về Mẹ Hà Thị Nho không chỉ là ký ức của một gia đình, mà còn là biểu tượng của lòng yêu nước và sự hy sinh thầm lặng của những người mẹ Việt Nam.
Và với thế hệ trẻ hôm nay, những câu chuyện như thế sẽ mãi là ngọn lửa nhắc nhở chúng ta phải sống xứng đáng với sự hy sinh của cha anh – để quê hương luôn bình yên, để những người đã ngã xuống được an lòng nơi đất mẹ.



