Người mẹ mang trên mình vết thương chiến tranh
Người mẹ mang trên mình vết thương chiến tranh
Tại vùng quê yên bình của Quảng Trị, bà Phạm Thị Hòa (sinh năm 1952, quê xã Hải Quy, huyện Hải Lăng) sống cùng con cháu trong căn nhà nhỏ giản dị. Ít ai biết rằng, người phụ nữ hiền lành ấy từng trải qua những năm tháng chiến tranh khốc liệt với tư cách là một Thanh niên xung phong.
Năm 1971, bà tham gia lực lượng làm nhiệm vụ mở đường và vận chuyển lương thực trên tuyến Đường Trường Sơn. Trong một lần đang cùng đồng đội san lấp hố bom, một quả bom bất ngờ phát nổ gần đó. Mảnh bom găm vào chân khiến bà ngã quỵ, máu chảy ướt cả quần áo.
Bà được đưa về tuyến sau điều trị, nhưng vết thương không bao giờ lành hẳn. Sau này, mỗi khi trái gió trở trời, chân bà lại đau nhức, đi lại khó khăn. Thế nhưng, điều khiến bà day dứt nhất không phải là nỗi đau thể xác, mà là việc phải rời xa đồng đội khi cuộc chiến còn dang dở.
Sau ngày đất nước thống nhất, bà trở về quê, lập gia đình và sinh con. Cuộc sống hậu chiến vô cùng vất vả, khi sức khỏe không còn như trước, kinh tế gia đình lại thiếu thốn. Có những ngày, bà phải chống gậy ra đồng, cố gắng làm việc để nuôi con ăn học.
Dù vậy, bà chưa bao giờ than trách. Bà luôn dạy con cháu phải biết trân trọng hòa bình, bởi đó là điều được đánh đổi bằng biết bao máu xương. Đối với bà, vết thương chiến tranh không chỉ là nỗi đau, mà còn là minh chứng cho một thời tuổi trẻ đã sống hết mình vì Tổ quốc.



