Mẹ Việt Nam Anh hùng

NGƯỜI MẸ MIỀN BIỂN GIỮ TRỌN LỜI THỀ VỚI NON SÔNG

Hải Phòng14/01/2026Nguyễn Thị Thanh Hà (Đoàn xã Vĩnh Thịnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGƯỜI MẸ MIỀN BIỂN GIỮ TRỌN LỜI THỀ VỚI NON SÔNG

(Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Hường)

Mẹ Nguyễn Thị Hường sinh năm 1917, quê ở Hòn Đất – Kiên Giang, nơi biển mặn gió nhiều, nơi con người quen sống chung với sóng gió và cũng quen với hy sinh. Cuộc đời mẹ gắn với mùi muối biển, với mái nhà tranh nép mình bên hàng dừa, và với những tháng năm đất nước chưa yên bình. Mẹ không học chữ nhiều, nhưng mẹ hiểu rất rõ hai chữ nước nhà. Hiểu bằng chính những năm tháng bị giặc giày xéo, bằng những lần làng xóm cháy rụi, bằng những đêm ôm con nghe tiếng súng vọng từ xa. Và rồi, cũng từ mảnh đất ấy, mẹ tiễn ba người con trai của mình lần lượt ra đi theo cách mạng. Lần tiễn con đầu, mẹ còn dặn dò đủ điều: đi đứng cẩn thận, giữ gìn sức khỏe, nhớ ngày về. Con đi, mẹ đứng lặng bên bờ biển rất lâu, nhìn bóng con nhỏ dần giữa con đường cát trắng. Mẹ không khóc. Người miền biển quen giấu nước mắt vào trong. Đến người con thứ hai, mẹ đã hiểu chiến tranh không hẹn ngày trở lại. Mẹ chỉ nắm chặt tay con, dặn một câu ngắn gọn: “Nếu có hy sinh, cũng phải hy sinh cho đáng.” Người con thứ ba ra đi khi mái tóc mẹ đã điểm bạc. Lúc ấy, trong lòng mẹ không còn nỗi sợ, chỉ còn một lời thề lặng lẽ: Dẫu có mất tất cả, mẹ cũng không để con quay lưng với Tổ quốc. Ba người con. Ba hướng chiến trường. Và rồi, cả ba đều mãi mãi nằm lại Tây Nam Bộ, hòa máu mình vào đất, vào rừng, vào những dòng sông quê hương. Ngày nhận tin dữ lần thứ nhất, mẹ ngồi lặng trước bàn thờ, thắp một nén nhang. Ngày nhận tin dữ lần thứ hai, mẹ chỉ lặng lẽ thêm một bát cơm, một đôi đũa. Đến lần thứ ba… mẹ không còn nước mắt để khóc nữa. Mẹ ngồi rất lâu trước biển, để gió cuốn đi tiếng nấc nghẹn trong lòng. Người ta bảo, nỗi đau lớn nhất của đời người mẹ là mất con. Nhưng mẹ Nguyễn Thị Hường đã đi qua nỗi đau ấy ba lần, bằng sự kiên cường của một người mẹ miền biển, bằng niềm tin rằng: các con mẹ không chết vô ích. Trong những năm tháng gian khó sau chiến tranh, mẹ sống lặng lẽ bên ngôi nhà nhỏ. Gian thờ luôn đỏ lửa hương nhang. Ba bức ảnh con trai đặt cạnh nhau, không phân lớn bé, không phân trước sau – bởi với mẹ, các con đều chung một con đường: con đường vì nước. Mẹ thường nói với lớp trẻ trong xóm: “Đất nước này đổi bằng máu. Các con phải sống sao cho xứng.” Lời nói giản dị, nhưng nặng như sóng biển vỗ vào bờ đá. Mẹ Nguyễn Thị Hường mất năm 2006, khi đất nước đã thanh bình, khi tiếng súng chỉ còn trong ký ức. Mẹ ra đi nhẹ nhàng, mang theo nỗi nhớ con, nhưng cũng mang theo niềm an ủi lớn lao: Tổ quốc đã thống nhất, non sông liền một dải – đúng như điều các con mẹ từng nguyện hiến dâng. Người mẹ miền biển ấy đã giữ trọn lời thề với non sông bằng cả cuộc đời mình. Không huân chương nào đủ để đo đếm, không lời tri ân nào đủ để nói hết. Chỉ có trách nhiệm hôm nay của thế hệ trẻ – sống tử tế, sống cống hiến, sống xứng đáng – mới là nén hương bền lâu nhất dâng lên mẹ và những người đã khuất.

Nếu bạn muốn, tôi có thể:

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn