Mẹ Việt Nam Anh hùng

Người mẹ miền Tây chèo xuồng qua làn đạn cứu con nuôi là chiến sĩ giải phóng

Ninh Bình07/05/2026Trường THPT Chuyên Lương Văn Tụy (Đoàn phường Hoa Lư)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm đầu thập niên 1970, vùng sông nước Bến Tre là nơi diễn ra rất nhiều cuộc càn quét lớn. Ban ngày trực thăng quần thảo trên đầu, ban đêm tàu tuần tra rà soát dọc các con rạch. Mẹ Trần Thị Út sống bằng nghề làm bánh và chèo xuồng bán hàng. Nhưng căn chòi nhỏ của mẹ cũng là nơi nhiều cán bộ cách mạng từng trú ẩn. Mẹ không có con ruột còn sống. Hai người con trai đã hy sinh trong chiến tranh. Từ đó, mẹ thường gọi những chiến sĩ ghé qua nhà mình là “con”. Một đêm năm 1971, cơ sở báo tin có một chiến sĩ bị thương rất nặng sau trận phục kích cần đưa ra trạm quân y gấp. Người chiến sĩ ấy bị trúng đạn ở bụng, mất máu rất nhiều. Nếu chậm vài giờ gần như không thể cứu. Mẹ lập tức chèo xuồng tới điểm hẹn. Chiếc xuồng nhỏ được phủ đầy rau, chuối và cá khô để ngụy trang. Người chiến sĩ được giấu dưới khoang bí mật. Khi xuồng vừa đi được nửa đường, nhiều tàu tuần tra xuất hiện. Đèn pha quét khắp mặt sông. Tiếng súng vang lên ở khu vực gần đó. Mẹ nhanh trí đưa xuồng vào bụi dừa nước rồi lấy bùn trét lên người chiến sĩ để giảm chảy máu và tránh bị phát hiện. Một tàu tuần tra tiến rất gần. Lính yêu cầu mẹ dừng lại kiểm tra. Mẹ giả vờ khóc lớn, nói mình đang chở đồ đi bán để lo đám giỗ cho chồng. Trong lúc kiểm tra, người chiến sĩ dưới khoang đau quá nên suýt kêu thành tiếng. Mẹ liền hát ru thật to để che tiếng rên. Sau gần 20 phút kiểm tra, lính bỏ đi. Mẹ tiếp tục chèo xuồng suốt đêm. Đôi tay rớm máu vì chèo liên tục. Gần sáng, mẹ đưa được chiến sĩ tới trạm quân y. Anh được cứu sống. Sau ngày giải phóng, người chiến sĩ ấy trở lại tìm mẹ, dẫn theo vợ con. Anh quỳ xuống gọi mẹ một tiếng “má”. Mẹ Út bật khóc và nói:
“Má mất hai con ruột trong chiến tranh, nhưng đất nước trả lại cho má rất nhiều người con khác.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn