Khác

người mẹ mòn mỏi chờ con về

Tuyên Quang15/12/2025Hoàng Văn Ngọc (xã Hoàng Su Phì)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN 1: NGƯỜI MẸ MÒN MỎI CON VỀ

Ở thôn Văn Hiến, có bà cụ tên Trần Thị Gừng sinh năm 1919 đã mất năm 2011. Trên bàn thờ của nhà có 01 gian riêng thờ khung ảnh của 01 thanh niên trẻ tuổi chưa trong 30 đã úa màu theo thời gian. Nhưng đây là bức ảnh kỉ niệm duy nhất của người lính trẻ Đào Xuân Tính con trai bà Gừng để lại cho gia đình, và là hình ảnh duy nhất để các thế hệ sau biết được mình có một người Bác người Chú hình ảnh như thế đã dâng hiến cuộc sống của mình cho quê hương đất nước cho nền độc lập thiêng liêng này.

Người lính trẻ Đào Xuân Tính sinh năm 1948, lớn lên và trưởng thành trong gia đình nông dân nghèo thuộc xã Văn Phú huyện Sơn Dương tỉnh Tuyên Quang( Trước sáp nhập) trưởng thành trong nhưng năm tháng gian nan của đất nước với cuộc chiến trường kỳ tranh giải phóng dân tộc thống nhất đất nước. Anh xung phong lên đường nhập ngũ với bao nhiệt huyết quyết tâm khát khao của tuổi trẻ về một đất nước hòa bình độc lập. Dõi theo anh là sự tự hào cũng như lo lắng của gia đình và quê hương.

Nhưng chiến tranh không phải là một cuộc hành quân, 1 trận chiến cầm súng bắn vào địch, nó là máu, nước mắt, những ngày đêm hành quân chiến đấu trong đói rét, nhớ nhà quê hương và sẵn sàng vì quê hương đất nước dâng hiến sương máu của mình. Trong một chiến dịch tại Quảng Trị người con trai yêu dấu của bà Gừng đã mãi nằm xuống, theo thông tin báo về cho gia đình A Tính bị trúng bom của địch trong những ngày tháng ác liệt nhất của cuộc chiến. Cả gia đình ngất lịm khi nhận được tin con, anh mình hy sinh trên chiến trường. Hy sinh mất mát là điều không thể tránh và không ai mong muốn trong chiến tranh nhưng đối với bà Gừng và gia đình đau đáu nhất là hòa bình đã 50 qua đi nhưng linh cữu anh Tính vẫn chưa thể về với đất mẹ bên gia đình bên những người thân yêu do bom nổ không thể tìm được linh cữu. Người mẹ ấy đến ngày nhắm mắt xuôi tay mà vẫn chưa chờ được con về.

Câu chuyện ấy khiến lớp trẻ chúng ta hiểu rằng: Hòa bình độc lập là điều thiêng liêng mỗi chúng ta phải sống tử tế và biết ơn xứng đáng với ngững gì thế hệ trước xây dựng bằng máu và nước mắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn