Khác

Người mẹ Mường chờ con

Giữa núi rừng Khả Cửu, nơi những mái nhà sàn nép mình bên sườn đồi và tiếng suối róc rách ngày đêm, người dân vẫn nhắc về bà Trần Thị Bền với tất cả sự kính trọng. Đó là người mẹ Mường đã dành cả tuổi xuân để chờ đợi người con trai lên đường bảo vệ Tổ quốc

Phú Thọ31/07/2026Đoàn xã Khả Cửu (Đoàn xã Khả Cửu)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người mẹ Mường chờ con

(Nhân vật: Bà Trần Thị Bền)

Giữa núi rừng Khả Cửu, nơi những mái nhà sàn nép mình bên sườn đồi và tiếng suối róc rách ngày đêm, người dân vẫn nhắc về bà Trần Thị Bền với tất cả sự kính trọng. Đó là người mẹ Mường đã dành cả tuổi xuân để chờ đợi người con trai lên đường bảo vệ Tổ quốc.

Ngày con nhập ngũ, bà Bền dậy từ rất sớm. Bà đồ một chõ xôi nếp thơm, nướng vài ống cơm lam và tự tay dệt chiếc khăn thổ cẩm để con mang theo. Khi buộc chiếc khăn lên vai con, bà nghẹn ngào:

"Con đi làm nhiệm vụ với Tổ quốc, mẹ không giữ con ở lại. Chỉ mong con giữ gìn sức khỏe, đoàn kết với đồng đội và ngày chiến thắng sẽ trở về."

Người con ôm mẹ thật chặt rồi bước theo đoàn quân. Tiếng cồng chiêng tiễn quân vang vọng khắp bản làng, còn bà Bền đứng lặng trước sân nhà văn hóa cho đến khi đoàn xe khuất hẳn sau dãy núi.

Từ ngày ấy, mỗi buổi chiều, bà lại nhóm bếp lửa dưới mái nhà sàn. Bà tin rằng ở nơi xa, con trai mình cũng đang nhìn về quê hương như bà vẫn ngóng về phía chiến trường.

Mỗi khi người đưa thư đến bản, trái tim bà lại đập nhanh hơn. Có hôm nhận được thư, bà mừng đến rơi nước mắt. Có hôm người đưa thư chỉ khẽ lắc đầu, bà lặng lẽ quay về, tiếp tục chờ đợi.

Những lá thư của con luôn ngắn gọn:

"Mẹ kính yêu! Con vẫn khỏe. Mẹ đừng lo cho con. Con nhớ bếp lửa nhà mình, nhớ tiếng cồng chiêng và nhớ những mùa lúa chín trên quê hương. Chính những điều ấy đã giúp con có thêm nghị lực vượt qua gian khổ."

Đọc xong, bà cẩn thận gấp lá thư, đặt vào chiếc hộp gỗ rồi thắp nén hương lên bàn thờ tổ tiên, cầu mong con bình an.

Năm tháng trôi qua, mái tóc của bà dần bạc trắng. Chiếc khăn thổ cẩm bà dệt cho con vẫn còn được bà giữ lại một chiếc giống hệt. Mỗi chiều, bà lại ngồi bên hiên nhà sàn, mắt hướng về con đường từ đầu bản, như chờ một bóng người thân quen trở về.

Rồi ngày đất nước thống nhất cũng đến.

Tiếng trống, tiếng cồng vang khắp bản báo tin vui. Những người lính lần lượt trở về quê hương.

Giữa dòng người ấy, bà nhìn thấy người con trai của mình trong bộ quân phục đã bạc màu. Không cần một lời gọi, bà nhận ra con ngay từ xa.

Hai mẹ con ôm chầm lấy nhau giữa sân bản. Bà khóc, còn người con cũng không cầm được nước mắt.

Anh khẽ nói:

"Mẹ ơi, con đã trở về như lời hứa."

Bà chỉ mỉm cười, đôi bàn tay gầy guộc vuốt nhẹ lên mái tóc của con:

"Về là tốt rồi. Quê hương vẫn đợi con, mẹ cũng vẫn đợi con."

Nhiều năm sau, mỗi khi kể lại câu chuyện ấy cho con cháu, bà Trần Thị Bền luôn nhắc:

"Chiến tranh đã lùi xa, nhưng đừng bao giờ quên những người đã hy sinh và những người mẹ đã lặng lẽ chờ con trong suốt những năm tháng ấy."

Căn nhà sàn năm xưa vẫn còn, bếp lửa vẫn đỏ mỗi chiều. Ngọn lửa ấy không chỉ sưởi ấm một mái ấm, mà còn là biểu tượng của tình mẫu tử, của lòng yêu nước và của niềm tin son sắt mà những người mẹ Mường đã dành cho những người con nơi tiền tuyến.

Thông điệp: Sự hy sinh của người lính làm nên chiến thắng, còn sự chờ đợi âm thầm của những người mẹ làm nên sức mạnh tinh thần để người lính vững bước. Tình mẹ và tình yêu Tổ quốc sẽ mãi là ngọn lửa không bao giờ tắt trong mỗi thế hệ người Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn