Người mẹ Mường hiến dâng ba người con cho Tổ quốc
Có những câu chuyện lịch sử được viết bằng những trận đánh hào hùng.
Nhưng cũng có những câu chuyện được viết bằng nước mắt của những người mẹ.
Hôm nay, tôi xin kể câu chuyện về Bà mẹ Việt Nam Anh hùng Bùi Thị Phấn, người phụ nữ dân tộc Mường ở xã Yên Quang, huyện Nho Quan, tỉnh Ninh Bình – một người mẹ đã hiến dâng ba người con cho độc lập, tự do của Tổ quốc.
Sinh ra trên vùng quê miền núi Nho Quan, cuộc đời mẹ Phấn gắn liền với nương rẫy, với những mùa lúa và cuộc sống bình dị của đồng bào Mường.
Nhưng rồi chiến tranh đến.
Đất nước bị chia cắt.
Tiếng gọi của Tổ quốc vang lên.
Lần lượt những người con của mẹ khoác ba lô lên đường nhập ngũ.
Đó là những cuộc chia tay không có lời hẹn chắc chắn ngày trở lại.
Là một người mẹ, ai cũng mong con được bình an.
Nhưng mẹ hiểu rằng khi đất nước lâm nguy, không thể giữ con ở lại cho riêng mình.
Những người con của mẹ lần lượt ra chiến trường.
Rồi những lá thư thưa dần.
Những tin chiến thắng xen lẫn những giấy báo tử.
Ba lần nhận tin con hy sinh.
Ba lần nén nước mắt.
Ba lần thắp nén hương tiễn con về với đất mẹ.
Trong bài viết về các Bà mẹ Việt Nam Anh hùng của Ninh Bình, có ghi lại lời tâm sự mộc mạc mà lay động của mẹ:
"Đối với người mẹ khi mất con, có nỗi đau nào lớn hơn. Nhưng nếu không biết nén lòng mình, thì người đi làm sao thanh thản được."
Chỉ một câu nói ngắn ngủi.
Nhưng chứa đựng cả sự hy sinh lớn lao của một người mẹ Việt Nam.
Nỗi đau ấy không biến mẹ thành người gục ngã.
Ngược lại, mẹ tiếp tục sống, tiếp tục lao động và tham gia công việc của địa phương.
Theo các tư liệu lịch sử, sau khi chồng và các con lần lượt ra trận, mẹ vẫn đảm nhiệm nhiều công việc như Chi hội trưởng Phụ nữ, tham gia Ban Chủ nhiệm Hợp tác xã nông nghiệp. Khi đất nước hòa bình, dù tuổi đã cao, mẹ vẫn tích cực tham gia tổ hòa giải, tổ trồng cây, tăng gia sản xuất và cùng gia đình nuôi dạy con cháu nên người.
Những đóng góp ấy được Đảng và Nhà nước ghi nhận bằng nhiều phần thưởng cao quý như Huân chương Kháng chiến hạng Nhất, Huân chương Chống Mỹ cứu nước hạng Ba, Huân chương Độc lập hạng Ba, cùng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng.
Nhưng có lẽ, đối với mẹ, phần thưởng lớn nhất không phải là những tấm huân chương.
Mà là ngày đất nước hòa bình.
Ngày những đứa trẻ được cắp sách tới trường.
Ngày tiếng cười thay thế tiếng bom.
Mỗi lần đọc về cuộc đời mẹ Bùi Thị Phấn, tôi đều tự hỏi:
Điều gì đã làm nên sức mạnh của một người mẹ có thể chịu đựng ba lần mất con?
Có lẽ, đó là tình yêu nước.
Là niềm tin rằng sự hy sinh của các con sẽ góp phần mang lại độc lập cho dân tộc.
Hôm nay, trên quê hương Nho Quan, những cánh đồng xanh vẫn trải dài.
Những con đường đã được bê tông hóa.
Cuộc sống thanh bình ấy được đánh đổi bằng biết bao mất mát của những người mẹ như mẹ Phấn.
Là thế hệ trẻ, chúng ta không còn phải cầm súng ra chiến trường.
Nhưng chúng ta có trách nhiệm học tập, rèn luyện, sống trung thực, có ích và góp phần xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp.
Đó cũng là cách thiết thực nhất để tri ân những người mẹ đã hiến dâng điều quý giá nhất của cuộc đời mình cho Tổ quốc.
Xin được kết thúc câu chuyện bằng lời tri ân sâu sắc:
Xin nghiêng mình trước Bà mẹ Việt Nam Anh hùng Bùi Thị Phấn và hàng nghìn Bà mẹ Việt Nam Anh hùng trên khắp mọi miền đất nước. Các mẹ đã viết nên bản hùng ca bất tử bằng tình mẫu tử, lòng yêu nước và sự hy sinh thầm lặng. Chính các mẹ đã góp phần làm nên mùa xuân hòa bình của dân tộc Việt Nam hôm nay.



