Người mẹ Nghệ An chờ con suốt nửa thế kỷ
Trong những câu chuyện về chiến tranh, điều khiến tôi day dứt nhất không chỉ là sự hy sinh của người lính mà còn là sự chờ đợi của những người mẹ.
Có một người mẹ ở Nghệ An tiễn con trai duy nhất lên đường khi anh mới hai mươi tuổi.
Ngày ấy, mẹ khâu vào ba lô của con một chiếc khăn tay và dặn: "Đánh giặc xong thì về với mẹ."
Người con chỉ cười rồi bước đi.
Những lá thư gửi về ngày một thưa dần.
Rồi một ngày, giấy báo tử được gửi tới.
Người mẹ không khóc nhiều như mọi người nghĩ. Bà chỉ lặng lẽ đặt tờ giấy lên bàn thờ và mỗi chiều vẫn ra ngõ ngóng về con đường cũ.
Suốt nhiều năm, bà tin rằng biết đâu con mình vẫn còn sống ở đâu đó.
Mãi đến khi hài cốt liệt sĩ được đồng đội và chính quyền tìm kiếm, quy tập về nghĩa trang quê nhà, bà mới thực sự tin rằng con đã hoàn thành lời hứa với Tổ quốc.
Ngày đưa con về, mái tóc mẹ đã bạc trắng.
Đứng trước phần mộ liệt sĩ, bà chỉ khẽ nói: "Con đã về rồi."
Câu nói ngắn ngủi ấy khiến những người có mặt hôm đó đều nghẹn ngào.
Tôi nghĩ, chiến tranh đã qua đi, nhưng nỗi đau và sự hy sinh của biết bao gia đình vẫn còn in đậm trong ký ức dân tộc. Vì thế, thế hệ trẻ hôm nay càng phải biết trân trọng hòa bình, biết ơn những người đã ngã xuống và sống có trách nhiệm với quê hương, đất nước.



