Người mẹ ngồi bên bến đò
Câu chuyện kể về một người mẹ đã nhiều năm ngồi chờ con bên bến đò sau ngày nhận tin con hy sinh.Câu chuyện kể về một người mẹ đã nhiều năm ngồi chờ con bên bến đò sau ngày nhận tin con hy sinh.
Bà Nguyễn Thị Sâm, sinh năm 1930, có người con trai là liệt sĩ Nguyễn Văn Hậu, hy sinh tại chiến trường miền Đông Nam Bộ năm 1970. Bà kể rằng Hậu là con trai lớn trong gia đình, nhập ngũ khi mới 19 tuổi.
Theo lời bà Sâm, ngày Hậu lên đường, cậu chỉ mang theo một chiếc túi vải nhỏ và hứa với mẹ rằng sẽ trở về khi đất nước hòa bình.
Nhà bà ở gần một bến đò nhỏ ven sông Tiền. Trước khi đi bộ đội, mỗi lần từ ngoài đồng trở về, Hậu thường đứng từ bên kia sông gọi lớn để mẹ biết mà chờ.
Bà Sâm kể rằng từ ngày con đi, chiều nào bà cũng ra bến đò đứng nhìn sang phía bên kia sông. Chỉ cần thấy một chàng trai mặc áo bộ đội đi xuống bến là bà lại nghĩ biết đâu con mình đã về.
Năm 1970, gia đình bà nhận được giấy báo tử. Hậu hy sinh trong một trận đánh ở miền Đông Nam Bộ khi mới tròn 21 tuổi.
Nhưng bà Sâm không tin con mình đã mất.
Bà kể rằng suốt nhiều năm sau đó, cứ mỗi buổi chiều, bà lại mang theo chiếc khăn rằn cũ của con ra ngồi ở bến đò.
Có những hôm trời mưa rất lớn, bà vẫn ngồi đó nhìn sang phía bên kia sông như chờ ai trở về.
Người trong xóm ai cũng thương bà. Họ thường khuyên bà nghỉ ngơi, nhưng bà chỉ nói rằng biết đâu một ngày nào đó, con bà sẽ lại đứng ở đầu bến bên kia và gọi “Má ơi” như ngày trước.
Nhiều năm sau, khi tuổi đã cao, bà không còn đi được xa nữa. Nhưng chiếc khăn rằn của Hậu vẫn luôn được bà đặt ở đầu giường.
Bà Sâm kể rằng mỗi lần nhìn chiếc khăn ấy, bà lại nhớ đến hình ảnh người con trai trẻ tuổi đứng bên bến đò năm nào.
Với bà, dù chiến tranh đã lùi xa, bến đò ấy vẫn mãi là nơi bà chờ con trở về.


