Người mẹ ngồi đếm ngày
Mỗi buổi chiều, bà lại ra đầu ngõ, nhìn con đường đất đỏ. Người ta hỏi: – “Bà chờ ai thế?” – “Chờ con tôi.” Chiến tranh qua đi, người ta thôi đếm ngày chiến thắng, còn bà thì vẫn đếm… ngày con về. Bà mất trong một buổi chiều lặng gió, tay vẫn nắm chặt chiếc khăn tay cũ – món quà con gửi từ chiến trường năm ấy.
Mỗi buổi chiều, bà lại ra đầu ngõ, nhìn con đường đất đỏ. Người ta hỏi:
– “Bà chờ ai thế?”
– “Chờ con tôi.”
Chiến tranh qua đi, người ta thôi đếm ngày chiến thắng, còn bà thì vẫn đếm… ngày con về. Bà mất trong một buổi chiều lặng gió, tay vẫn nắm chặt chiếc khăn tay cũ – món quà con gửi từ chiến trường năm ấy.


