“Người mẹ ngồi đếm những mùa không con”
Câu chuyện về người mẹ có con hy sinh, vẫn giữ ký ức và niềm tin.
Mẹ Nguyễn Thị Tâm có hai người con trai tham gia chiến đấu trong chiến tranh. Cả hai đều ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, để lại mẹ với căn nhà nhỏ và những ký ức không thể phai.
Mẹ không còn khóc nhiều như trước, nhưng mỗi chiều vẫn ngồi trước hiên nhà, nhìn về phía con đường đất dẫn ra làng. Có lúc mẹ nói như thể các con vẫn còn đâu đó, chỉ là đang làm nhiệm vụ xa nhà.
Những năm tháng trôi qua, mái tóc mẹ bạc trắng, nhưng bàn thờ các con vẫn luôn được mẹ chăm chút cẩn thận từng ngày.



