“Người mẹ ngồi đếm từng ngày chờ tin con”
Câu chuyện về người mẹ sống nhiều năm trong sự chờ đợi con trai từ chiến trường.
Bà Nguyễn Thị Sen có con trai tham gia kháng chiến từ khi còn rất trẻ. Những năm đầu, bà vẫn nhận được thư đều đặn, từng dòng chữ là niềm an ủi lớn nhất.
Nhưng theo thời gian, tin tức thưa dần, sự chờ đợi trở thành thói quen mỗi ngày của bà. Mỗi sáng bà đều nhìn ra con đường làng như một cách giữ hy vọng.
Khi nhận tin con hy sinh, bà không khóc lớn mà chỉ ngồi lặng rất lâu. Sau đó, bà cẩn thận cất giữ toàn bộ kỷ vật của con.
Bà nói rằng nỗi nhớ không thể mất đi, nhưng ký ức là thứ giúp bà tiếp tục sống.


