Cựu chiến binh

Người mẹ nhiều năm chờ con trở về

Lào Cai20/05/2026Lý Cờ Mẩy (xã Mường Bo)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Con đường làng vẫn như xưa: nhỏ, gập ghềnh và rợp bóng tre. Chỉ có thời gian là đổi thay, còn bà mẹ ấy vẫn ngày ngày ngồi ở đầu ngõ, nơi năm nào tiễn con đi mà chưa từng một lần thấy con trở về. Ngày con trai nhập ngũ, bà đứng lặng bên hiên nhà, tay run run vuốt lại chiếc áo lính mới tinh trên vai con. Con còn trẻ quá, ánh mắt vẫn sáng và đầy háo hức. Bà không nói nhiều, chỉ dúi vào tay con một gói nhỏ: vài nắm cơm khô và một chiếc khăn đã cũ. “Giữ lấy mà đi đường,” bà dặn, giọng nghẹn lại. Từ hôm đó, ngôi nhà chỉ còn tiếng thở dài của sự chờ đợi. Những năm đầu, bà vẫn nhận được thư. Những dòng chữ vội vàng từ chiến trường báo bình an, hỏi thăm mẹ, dặn mẹ giữ gìn sức khỏe. Mỗi lá thư đến, bà lại cẩn thận gấp lại, cất vào chiếc hộp gỗ như giữ lấy hơi ấm của con. Rồi thư thưa dần. Có những mùa mưa đi qua mà không còn tin tức nào. Có người trong làng nói con bà có thể đã chuyển đơn vị xa hơn. Có người lại lặng im, không dám nói điều gì. Nhưng bà vẫn tin, vẫn chờ. Mỗi sáng, bà vẫn quét sân, vẫn nhìn ra đầu ngõ như một thói quen không thể bỏ. Mỗi tiếng chân xa xa vọng lại, bà đều ngẩng lên, hy vọng rồi lại lặng đi khi thấy không phải con mình. Thời gian trôi qua, mái tóc bà bạc dần, lưng cũng còng hơn. Nhưng chiếc ghế tre ở đầu ngõ vẫn còn đó. Người ta nhiều lần khuyên bà vào trong nhà nghỉ ngơi, nhưng bà chỉ lắc đầu: “Biết đâu nó về mà không thấy mẹ.” Có những đêm mưa lớn, bà vẫn ngồi đó, ôm chiếc khăn cũ của con, như thể chỉ cần giữ chặt một chút thôi thì ký ức sẽ không phai đi. Rồi chiến tranh kết thúc. Làng xóm dần trở lại yên bình. Người ta có người trở về, có người mang theo tin buồn. Nhưng tên con bà vẫn không rõ ràng, như một khoảng trống chưa ai lấp được. Dù vậy, bà vẫn không rời khỏi chiếc ghế cũ. Nhiều năm sau, khi sức khỏe đã yếu, bà vẫn ra đầu ngõ mỗi ngày, dù chỉ ngồi được một lúc ngắn. Người ta hỏi bà có mệt không, bà chỉ cười nhẹ: “Mẹ chờ quen rồi.” Có những điều tưởng chừng chỉ là chờ đợi, nhưng lại trở thành cả cuộc đời của một người mẹ. Và ở đầu con đường làng ấy, hình ảnh người mẹ già ngồi lặng lẽ dưới bóng tre không chỉ là nỗi buồn, mà còn là biểu tượng của tình yêu thương không điều kiện – một tình mẹ bền bỉ đến tận cùng của thời gian.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn