Cựu chiến binh

Người mẹ Ninh Giang và những "người con" không cùng dòng máu

Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, xã Ninh Giang không chỉ là hậu phương cung cấp sức người, sức của cho tiền tuyến mà còn là nơi dừng chân, trú quân của biết bao đơn vị bộ đội trước khi vượt sông Đáy vào chiến trường miền Nam. Những ngôi nhà mái rạ, những mảnh vườn nhỏ nơi đây đã trở thành mái nhà chung của quân và dân, dệt nên tình cảm "cá nước" sâu nặng mà không ngôn từ nào tả xiết.

Ninh Bình21/04/2026Vũ Xuân Mạnh (Đảng uỷ xã Ninh Giang)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, xã Ninh Giang không chỉ là hậu phương cung cấp sức người, sức của cho tiền tuyến mà còn là nơi dừng chân, trú quân của biết bao đơn vị bộ đội trước khi vượt sông Đáy vào chiến trường miền Nam. Những ngôi nhà mái rạ, những mảnh vườn nhỏ nơi đây đã trở thành mái nhà chung của quân và dân, dệt nên tình cảm "cá nước" sâu nặng mà không ngôn từ nào tả xiết.

Có những người mẹ Ninh Giang, dù cuộc đời đầy rẫy những lo toan toan vất vả, cơm ăn còn độn sắn độn khoai, nhưng khi đón các chú bộ đội về làng, các mẹ luôn dành những gì tốt nhất cho "các con". Dưới ánh đèn dầu hỏa hiu hắt mỗi đêm, mẹ lại thức trắng đêm để vá lại chiếc áo sờn vai cho chiến sĩ, hay chuẩn bị những nắm cơm vắt thật chặt để các anh mang theo trên đường hành quân. Mẹ gọi các anh là con, xưng mẹ, dù giữa họ không hề có quan hệ huyết thống.Ký ức về những đêm tiễn quân vẫn còn vẹn nguyên trong tâm trí những người già trong xã. Cả một vùng quê thức trắng, ánh đuốc nứa sáng rực những con đường làng. Mẹ nắm chặt tay người chiến sĩ trẻ, dặn dò: "Đi chân cứng đá mềm, hết giặc rồi về với mẹ". Có những người con đã ra đi và mãi mãi nằm lại nơi chiến trường, nhưng tình yêu thương của những người mẹ Ninh Giang đã trở thành điểm tựa tinh thần, thành hành trang vô giá giúp người lính vững tay súng vượt qua mọi gian khổ. Những người mẹ ấy chính là hiện thân của sự hy sinh thầm lặng, là linh hồn của hậu phương vững chắc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn