Người mẹ nơi bản nhỏ
Ở một bản vùng cao của Lai Châu, có một người mẹ mà cả bản đều kính trọng. Trong chiến tranh, mẹ lần lượt tiễn chồng rồi đến các con ra trận.
Tin dữ cứ lần lượt gửi về. Nhưng mỗi lần như vậy, mẹ chỉ lặng lẽ lau nước mắt rồi tiếp tục công việc.
Mẹ nuôi giấu cán bộ, tiếp tế lương thực, động viên thanh niên trong bản lên đường nhập ngũ. Khi có người hỏi:
“Nhà mình hy sinh nhiều thế, mẹ có buồn không?”
Mẹ chỉ nói:
👉 “Buồn chứ. Nhưng đất nước còn, thì con cháu mình còn.”
Sau này, mẹ được Nhà nước phong tặng danh hiệu Mẹ Việt Nam Anh hùng.
Câu chuyện của mẹ không chỉ là nỗi đau, mà còn là biểu tượng của lòng yêu nước thầm lặng nơi hậu phương.



