Người mẹ nơi đầu làng
Suốt mười năm chiến tranh, chiều nào bà cũng ra đầu làng ngóng về con đường đất đỏ. Người trong làng bảo bà khờ, nhưng bà chỉ cười: “Không chờ thì lòng mẹ biết đặt vào đâu?” Ngày đất nước yên tiếng súng, đoàn quân trở về. Có người con về trong vòng tay mẹ, có người chỉ trở về bằng tấm giấy báo tử. Bà đứng rất lâu nơi đầu làng hôm ấy, rồi lặng lẽ quay về, tiếp tục thắp hương cho con – như suốt mười năm qua.
Suốt mười năm chiến tranh, chiều nào bà cũng ra đầu làng ngóng về con đường đất đỏ. Người trong làng bảo bà khờ, nhưng bà chỉ cười:
“Không chờ thì lòng mẹ biết đặt vào đâu?”
Ngày đất nước yên tiếng súng, đoàn quân trở về. Có người con về trong vòng tay mẹ, có người chỉ trở về bằng tấm giấy báo tử. Bà đứng rất lâu nơi đầu làng hôm ấy, rồi lặng lẽ quay về, tiếp tục thắp hương cho con – như suốt mười năm qua.


