Cựu chiến binh

Người Mẹ Nơi Hậu Phương

Hà Tĩnh10/04/2026LÊ TRỌNG SƠN (Trường THPT Nguyễn Đổng Chi -Xã Đông Kinh)7 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Tôi có hai người con trai đều ra chiến trường.
Ở nhà, tôi vừa làm ruộng vừa chờ tin con.
Mỗi lần nhận được thư, tôi vui mừng khôn xiết.
Nhưng cũng luôn lo lắng không biết điều gì sẽ xảy ra.
Chiến tranh khiến cuộc sống trở nên khó khăn.
Bom đạn đôi khi rơi gần làng.
Chúng tôi phải vừa sản xuất vừa tránh nguy hiểm.
Có những đêm không ngủ vì lo sợ.
Nhưng tôi vẫn cố gắng mạnh mẽ.
Vì tôi biết các con cũng đang chiến đấu.
Tôi không muốn chúng phải lo lắng cho mình.
Niềm tin là điều giúp tôi vượt qua tất cả.
Tôi tin ngày đoàn tụ sẽ đến.
Mỗi ngày trôi qua đều là một sự chờ đợi.
Có lúc nhận tin đồng đội của con hy sinh.
Tôi càng thêm lo lắng.
Nhưng vẫn giữ vững tinh thần.
Chiến tranh rồi sẽ kết thúc.
Và các con sẽ trở về.
Đó là niềm hy vọng lớn nhất của tôi.
Một niềm tin không bao giờ tắt.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn