Người mẹ nơi hậu phương
Nguyễn Thị Liên – Người mẹ nơi hậu phương
Nguyễn Thị Liên không trực tiếp ra chiến trường. Bà sống ở một vùng quê Thanh Hóa và có hai người con trai nhập ngũ.
Ngày tiễn con, bà không khóc.
Bà chỉ dặn:
“Các con cứ yên tâm. Ở nhà còn mẹ.”
Từ đó, Liên vừa làm ruộng, vừa chăm sóc gia đình.
Mỗi lần nhận thư con, bà đọc rất chậm.
Những lá thư luôn nói rằng họ khỏe.
Nhưng bà hiểu phía sau những dòng chữ ấy là biết bao điều họ không muốn mẹ biết.
Năm 1972, người con trai cả hy sinh.
Tin báo về vào một buổi chiều.
Liên ngồi rất lâu trước hiên nhà.
Người hàng xóm hỏi:
“Chị có chịu nổi không?”
Bà chỉ đáp:
“Con tôi đã làm việc của nó.”
Một năm sau, người con thứ hai lại lên đường vào chiến trường.
Ngày tiễn con, Liên vẫn không khóc.
Bà chỉ đưa cho anh một túi nhỏ đựng ít gạo rang.
“Đi đường mà ăn.”
Người con ôm mẹ.
“Mẹ ở nhà nhớ giữ sức.”
Liên gật đầu.
Người con thứ hai may mắn trở về sau ngày đất nước thống nhất.
Nhưng khi bước qua cổng, anh thấy mẹ đã già đi rất nhiều.
Bà nhìn con từ đầu đến chân rồi hỏi:
“Có đói không?”
Anh bật khóc.
Bao năm chiến tranh, bà chưa bao giờ hỏi con mình có sợ không.
Bà chỉ hỏi có đói không.
Bởi với người mẹ, dù con có trở thành người lính hay trở về từ chiến trường, con vẫn chỉ là đứa trẻ ngày nào.
Sau này, mỗi dịp giỗ người anh đã hy sinh, hai mẹ con lại ngồi bên nhau.
Người em nói:
“Giá anh còn sống…”
Mẹ anh lắc đầu:
“Đừng nói nữa.”
Bà nhìn ra cánh đồng.
“Con sống tốt là anh con vui rồi.”



