Bài viết

Người mẹ nuôi

Ninh Bình22/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Thời hoa lửa là cách gọi đầy xúc động về những năm tháng chiến tranh gian khổ nhưng hào hùng của dân tộc Việt Nam. Đó là thời của bom rơi đạn nổ, nhưng cũng là thời của những con người bình dị đã làm nên điều phi thường. Một trong những câu chuyện còn được kể mãi là chuyện về người mẹ nuôi giấu cán bộ giữa lòng địch. Ở một làng quê miền Trung, có bà Tư, tuổi ngoài năm mươi, chồng mất sớm, sống một mình trong căn nhà tranh nhỏ bên lũy tre. Những năm kháng chiến chống Mỹ, làng bà nằm trong vùng địch kiểm soát gắt gao. Ban ngày lính thường xuyên lục soát, ban đêm chúng tuần tra khắp xóm. Cuộc sống của dân làng vô cùng khó khăn, ai cũng sống trong nỗi lo sợ. Dù vậy, bà Tư vẫn âm thầm tham gia cách mạng. Dưới nền bếp của bà là một hầm bí mật nhỏ, nơi che chở cho cán bộ mỗi khi nguy hiểm. Mỗi lần có người về, bà giả vờ ra vườn hái rau, nếu an toàn thì treo chiếc nón lá trước cửa làm tín hiệu. Có lần, địch nhận được tin báo và kéo đến khám xét bất ngờ. Chúng lục tung nhà cửa, đập cả chum nước, soi gầm giường và chĩa súng hỏi dồn dập. Trong hầm lúc ấy có hai cán bộ đang ẩn náu. Bà Tư vẫn bình tĩnh nhóm bếp nấu khoai, vừa làm vừa nói: “Nhà nghèo chỉ có củ khoai, các ông muốn thì ăn.” Thấy bà già yếu, căn nhà trống trơn, chúng nghi ngờ rồi bỏ đi. Đêm đó, hai cán bộ lên khỏi hầm, xúc động nắm chặt tay bà. Bà chỉ cười hiền: “Miễn nước nhà độc lập, tôi cực chút có sao đâu.” Suốt nhiều năm chiến tranh, căn nhà nhỏ của bà Tư đã cứu giúp biết bao người. Ngày đất nước thống nhất, các chiến sĩ trở lại thăm, ngôi nhà tranh năm xưa đã cũ nhưng tấm lòng của bà vẫn sáng như lửa. Câu chuyện về bà Tư cho thấy trong thời hoa lửa, anh hùng không chỉ có ngoài mặt trận. Có những con người bình dị nơi hậu phương, lặng lẽ hy sinh, góp phần làm nên thắng lợi vẻ vang của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn