Người mẹ nuôi bộ đội
Người mẹ nuôi bộ đội
Tôi là một người mẹ ở bản nhỏ. Nhà nghèo, nhưng lúc nào cũng có vài chiến sĩ ghé qua. Tôi nấu cơm, nấu canh rau rừng đãi các con như con ruột. Có đêm họ ngủ lại, sáng sớm lại lên đường. Tôi không nhớ hết tên từng người, nhưng nhớ ánh mắt biết ơn của họ. Mỗi lần tiễn đi, lòng tôi lo lắng như tiễn con mình. Chiến tranh khiến ai cũng mất mát, nhưng tình người thì càng đậm sâu hơn.


