Người mẹ nuôi dưỡng chiến sĩ bị thương
Bà Đỗ Thị Lý (sinh năm 1927, Nghệ An) là một người mẹ đã nhận nuôi và chăm sóc hơn 20 thương binh trong suốt 5 năm chiến tranh (1966-1971), biến ngôi nhà nhỏ của mình thành một trạm y tế bí mật ngay trong lòng địch.
Bà Lý sống ở vùng quê Hưng Nguyên, Nghệ An. Năm 1966, bà bắt đầu nhận các thương binh từ mặt trận về, nuôi nấng và chăm sóc họ. Ngôi nhà của bà có một căn hầm nhỏ, vừa đủ cho 2-3 người. Bà dùng thuốc nam, mật ong, lá cây để chữa vết thương và nhiễm trùng. Có lần, một chiến sĩ bị thương nặng, bà đã phải đi bộ 15km để tìm thầy thuốc. Bà nấu cơm, giặt giũ, và tâm sự với họ. Sau khi hồi phục, những người lính ấy lại trở lại chiến trường. Một số đã hy sinh, một số trở về thăm bà sau chiến tranh. Bà được phong tặng danh hiệu "Mẹ đỡ đầu" của địa phương. Bà xúc động: "Tôi không thể giữ những người con này lại, nhưng tôi có thể chữa lành vết thương cho họ để họ tiếp tục chiến đấu. Tình mẫu tử không phân biệt ruột thịt hay chiến sĩ, tôi thương họ như con đẻ".



