Người mẹ nuôi giấu cán bộ
Nhà má Tư ở ven rạch, giữa rừng tràm. Má sống một mình, chồng mất sớm, con trai duy nhất đi bộ đội. Má nghèo, nhưng lòng má rộng như sông. Cán bộ, bộ đội đi qua đều được má cho cơm, cho nước, cho chỗ nghỉ.
Má Tư còn có một căn hầm nhỏ sau bếp. Hầm ấy má tự đào, tự chống tre. Má nói: “Tui già rồi, không đánh giặc được, nhưng tui giữ hầm cho mấy chú.”
Một đêm, cán bộ về trú. Chưa kịp ăn cơm thì địch càn tới. Má Tư vội giấu cán bộ xuống hầm, rồi kéo nắp lại, phủ rơm lên. Địch vào nhà, đập phá, hỏi: “Có giấu Việt Cộng không?”
Má Tư trả lời: “Tui già rồi, có biết Việt Cộng là ai đâu.”
Chúng đánh má, bắt má chỉ chỗ. Má ngã xuống nhưng vẫn không nói. Địch giận dữ, đổ dầu định đốt nhà. Má Tư nhìn căn nhà lá, rồi nói: “Đốt thì đốt, nhà tui có gì quý đâu.”
Ngọn lửa cháy lên. Khói mù mịt. Má Tư ho sặc sụa, nhưng vẫn cố đứng chắn trước bếp để địch không đào xuống hầm. Khi địch bỏ đi, má gục xuống, kiệt sức.
Cán bộ trong hầm lên, thấy má nằm bất động. Má mở mắt, nói yếu ớt: “Mấy chú… còn sống không?”
Cán bộ nắm tay má, khóc: “Má ơi…”
Má Tư hy sinh ngay trong đêm ấy. Nhà cháy rụi, chỉ còn tro tàn. Nhưng nhờ má, cán bộ được cứu và tiếp tục lãnh đạo phong trào.
Sau hòa bình, người ta dựng một căn nhà tình nghĩa ngay trên nền cũ và đặt bia tưởng niệm má Tư. Người dân nói: “Má Tư không cầm súng, nhưng má là chiến sĩ.”
Người mẹ nuôi giấu cán bộ là hình ảnh tiêu biểu của những bà mẹ Việt Nam anh hùng, âm thầm hy sinh để bảo vệ cách mạng trong thời hoa lửa.



