Người mẹ nuôi giấu thương binh bên dòng sông Thạch Hãn
Mẹ Thứ có căn nhà nhỏ sát bờ sông, nơi đón những chiến sĩ từ trận địa Thành cổ rút về hoặc hành quân qua sang. Suốt mùa hè đỏ lửa năm 1972, căn hầm bí mật dưới hiên nhà mẹ chưa bao giờ trống. Có những đêm, mẹ một mình chèo đò trong tầm đại bác của địch để chở nhu yếu phẩm và rước thương binh vượt sông.
Một ngày, giặc ập vào nhà lục soát khi dưới hầm đang có ba chiến sĩ bị thương nặng. Chúng gí súng vào đầu dọa bắn, mẹ Thứ vẫn bình thản nhìn thẳng mắt chúng, một mực bảo không biết. Giặc đi rồi, mẹ ngồi bệt xuống sàn, tay run run nấu bát cháo loãng mang xuống hầm cho "các con". Đối với những người lính năm ấy, mẹ chính là quê hương, là hậu phương vững chãi nhất.



