Bài viết

NGƯỜI MẸ NUÔI GIẤU THƯƠNG BINH NƠI THÀNH CỔ QUẢNG TRỊ

Đà Nẵng24/06/2026Nguyễn Lê Bảo Quyên (Đoàn Trường THPT Thái Phiên)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong ký ức của những người lính từng tham gia chiến dịch tám mươi tư ngày đêm bảo vệ Thành cổ Quảng Trị mùa hè năm 1972 khốc liệt, hình ảnh dòng sông Thạch Hãn hay những bức tường gạch đổ nát luôn gắn liền với máu và nước mắt. Thế nhưng, giữa cái lò vôi thế kỷ sặc sụa khói bom và hơi độc ấy, tình người và tình mẫu tử vĩ đại của những người mẹ Quảng Trị vẫn ngời sáng như những đóa hoa sen nở giữa bùn lầy. Câu chuyện về một người mẹ già, bất chấp hiểm nguy rình rập của bom đạn và họng súng tuần tra của giặc, hằng ngày đào hầm nuôi giấu, băng bó vết thương cho các chiến sĩ thương binh dưới lòng đất đã trở thành một biểu tượng bất tử của lòng nhân ái Việt Nam.

Mẹ sống trong một căn nhà nhỏ rách nát sát rìa thị xã, nơi mỗi mét đất đều bị cày đi xới lại bởi hàng vạn quả đại bác mỗi ngày. Khi chiến sự nổ ra ác liệt, chồng và các con của mẹ đều đã lên đường ra trận hoặc tham gia dân công hỏa tuyến. Nhìn những người lính giải phóng tuổi đời còn rất trẻ, bằng tuổi con mình, bị thương nặng nằm lại bên các chiến hào sập, lòng mẹ đau như cắt. Không một chút ngần ngại về tính mạng bản thân, mẹ đã âm thầm đào một căn hầm bí mật ngay dưới nền gian bếp, ngụy trang cẩn thận bằng những đống rơm, củi khô để làm nơi cứu chữa cho bộ đội.

Hằng đêm, khi tiếng súng tạm lắng và màn sương mù buông xuống, mẹ lại lặng lẽ bò ra các bãi bom, dìu những chiến sĩ bị thương vào hầm. Không có thuốc men y tế hiện đại, mẹ dùng những bài thuốc nam từ lá cây rừng để cầm máu, dùng những bát cháo loãng chắt chiu từ nắm gạo cuối cùng để bón cho từng chiến sĩ. Có những lúc quân địch tổ chức đi càn quét, gí súng vào đầu tra hỏi, mẹ vẫn bình tĩnh, kiên cường đối đáp để bảo vệ an toàn cho căn hầm bí mật phía dưới. Tình yêu thương bao la và bàn tay chăm sóc thầm lặng của mẹ đã cứu sống hàng chục chiến sĩ, tiếp thêm sức mạnh tinh thần giúp các anh vượt qua nỗi đau thể xác để trở lại trận địa chiến đấu.

Sự hy sinh thầm lặng của người mẹ Quảng Trị chính là bức tường thành vững chắc nhất che chở cho cách mạng bước qua những giờ phút hiểm nghèo nhất của lịch sử. Mẹ không cầm súng ra mặt trận, nhưng chiến công của mẹ vĩ đại không kém những người anh hùng ngoài tiền tuyến. Lòng mẹ bao la như dòng nước sông Thạch Hãn, ôm trọn vào lòng những người con của mọi miền Tổ quốc, dệt nên biểu tượng của người Mẹ Việt Nam anh hùng – người giữ lửa cho niềm tin và sự sống vĩnh cửu của dân tộc.

Chiến tranh đã qua đi hơn nửa thế kỷ, mảnh đất Quảng Trị đau thương năm xưa nay đã hồi sinh mạnh mẽ với những thảm cỏ xanh mướt và những ngôi nhà mới khang trang, trù phú. Mẹ đã đi vào cõi vĩnh hằng, nhưng câu chuyện về căn hầm nuôi giấu thương binh của mẹ vẫn luôn sống mãi trong tâm khảm của các cựu chiến binh và người dân cả nước. Đối với thế hệ trẻ hôm nay, tình mẫu tử hòa quyện cùng tình yêu đất nước ấy là bài học giáo dục sâu sắc về lòng biết ơn, tinh thần nhân ái và ý thức trách nhiệm đối với gia đình, xã hội, nhắc nhở tuổi trẻ sống cống hiến vì một tương lai tốt đẹp hơn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn