Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

“người mẹ nuôi quân”

Hưng Yên05/01/2026Người viết: Bùi Minh Anh (lớp 8B THCS LƯƠNG THẾ VINH, XÃ LÊ LỢI, TỈNH HƯNG YÊN)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ đầy gian khổ, giữa núi rừng Tây Nguyên hùng vĩ, có một người phụ nữ dân tộc Ê Đê đã âm thầm hy sinh cả tuổi trẻ để chăm lo cho bộ đội, góp phần làm nên sức mạnh chiến đấu của cách mạng. Đó chính là anh hùng Y Buông, người được đồng đội trìu mến gọi bằng cái tên thân thương: “người mẹ nuôi quân”.

Ngay từ khi còn rất nhỏ, Y Buông đã sớm giác ngộ cách mạng. Mới 13 tuổi, bà đã tham gia làm liên lạc cho cách mạng. Với dáng người nhỏ bé nhưng nhanh nhẹn và gan dạ, bà băng rừng, vượt suối đưa tin tức, dẫn đường cho cán bộ giữa núi rừng hiểm trở. Dù tuổi còn nhỏ, bà không hề sợ gian khổ hay nguy hiểm, luôn hoàn thành nhiệm vụ với tinh thần trách nhiệm cao. Chính quãng thời gian ấy đã hun đúc trong bà lòng yêu nước sâu sắc và ý chí kiên cường.

Từ năm 1962 đến năm 1972, bà Y Buông đảm nhận nhiệm vụ chiến sĩ nuôi quân, nấu cơm, nấu cháo cho Đại đội 1, Tiểu đoàn 304, Tỉnh đội Kon Tum. Công việc tưởng chừng giản dị nhưng lại vô cùng vất vả và nguy hiểm. Giữa bom đạn chiến tranh, lương thực thiếu thốn, bếp núc phải dựng tạm trong rừng sâu, bà vẫn ngày đêm lo từng bữa ăn cho bộ đội. Có những lúc phải nấu cơm trong điều kiện rất khó khăn, bà vẫn cố gắng xoay xở để chiến sĩ có đủ sức khỏe tiếp tục chiến đấu.

Bà Y Buông luôn tâm niệm rằng: bộ đội có no bụng thì mới vững tay súng. Chính vì thế, dù trong hoàn cảnh hiểm nguy, bà vẫn không rời bếp lửa. Hình ảnh người phụ nữ Ê Đê cần mẫn bên nồi cơm, lo cho từng chiến sĩ đã trở thành chỗ dựa tinh thần lớn lao cho bộ đội nơi chiến trường. Bà không chỉ nấu ăn mà còn chăm sóc, động viên, yêu thương chiến sĩ như con ruột của mình. Vì vậy, mọi người gọi bà bằng cái tên đầy kính trọng và trìu mến: “người mẹ nuôi quân”.

Tinh thần hy sinh ấy được thể hiện rõ qua câu nói nổi tiếng của bà:
“Mình phải lo cho bộ đội, nếu bộ đội đói cái bụng, ai là người đánh giặc.”
Câu nói mộc mạc nhưng chứa đựng tấm lòng lớn lao, thể hiện rõ trách nhiệm, lòng dũng cảm và tình yêu thương sâu sắc của bà dành cho bộ đội và Tổ quốc.

Với những đóng góp bền bỉ, thầm lặng nhưng vô cùng to lớn trong suốt nhiều năm kháng chiến, năm 1973, bà Y Buông đã vinh dự được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Đây là sự ghi nhận xứng đáng cho một con người đã hy sinh tuổi trẻ, hạnh phúc riêng để góp phần vào thắng lợi chung của dân tộc.

Ngày nay, nhắc đến anh hùng Y Buông, người ta không chỉ nhớ đến một nữ anh hùng của Tây Nguyên mà còn nhớ đến hình ảnh một người mẹ giàu tình yêu thương, sống trọn đời vì cách mạng. Tấm gương của bà mãi là bài học quý giá cho thế hệ trẻ hôm nay về lòng yêu nước, tinh thần trách nhiệm và sự hy sinh thầm lặng vì Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
“người mẹ nuôi quân” | Câu chuyện thời hoa lửa