Người mẹ nuôi quân
Bà sống một mình trong căn nhà nhỏ bên sườn đồi. Mỗi lần bộ đội đi qua, bà lại nấu nồi cơm lớn. Gạo ít nhưng bà luôn chia đủ cho từng người. Bà gọi các anh là con, xưng là mẹ. Đêm đến, bà trải chiếu cho bộ đội nghỉ tạm. Có anh sốt cao, bà nấu lá rừng cho uống. Trước lúc đơn vị rời đi, bà dúi vào tay mỗi người nắm cơm. Bom đạn sau đó trút xuống ngôi làng nhỏ. Khi bộ đội quay lại, nhà bà chỉ còn nền đất cháy. Họ đứng lặng gọi hai tiếng “mẹ ơi”. Không ai biết bà đã đi đâu. Chỉ biết bà đã nuôi quân bằng cả tấm lòng. Một người mẹ không tên giữa thời hoa lửa.



