Bài viết

Người Mẹ Nuôi Quân

Tây Ninh15/05/2026Trần Tuấn Tú (xã Nhơn Hòa Lập)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở Nhơn Hòa Lập, giữa những năm tháng chiến tranh, có những người không cầm súng, không trực tiếp ra trận, nhưng lại góp phần giữ gìn cả một vùng căn cứ bằng chính tấm lòng của mình. Người ta gọi họ bằng một cái tên rất thiêng liêng: người mẹ nuôi quân.

Bà không phải người quyền cao chức trọng, cũng không đứng trong hàng ngũ chỉ huy. Bà chỉ là một người phụ nữ bình thường của miền đồng nước, quen với ruộng lúa, bến kênh và những mùa nước nổi. Nhưng trong căn nhà lá đơn sơ của mình, bà đã từng đón những người lính trẻ, những cán bộ, những người giao liên mệt nhoài sau những chuyến đi dài trong rừng tràm, như đón chính con ruột của mình trở về.

Có những bữa cơm rất giản dị: nồi cơm trắng, chút cá đồng, vài bó rau hái vội bên bờ kinh. Nhưng với những người từng đi qua đói khát và hiểm nguy, đó không chỉ là bữa ăn, mà là hơi ấm của quê hương, là cảm giác được che chở giữa những ngày không biết mai sau sẽ ra sao. Người mẹ ấy không hỏi nhiều, không cần biết họ từ đâu đến, chỉ lặng lẽ nấu ăn, lặng lẽ dọn chỗ nghỉ, lặng lẽ thức cùng những đêm dài khi ngoài kia còn nhiều bất trắc.

Có những lần nguy hiểm đến gần, bà vẫn giữ bình tĩnh lạ thường. Khi có dấu hiệu địch tuần qua khu vực, bà nhanh chóng che giấu dấu vết, đưa người trong nhà xuống hầm, hoặc giả như một gia đình nông dân bình thường không liên quan gì đến những hoạt động phía sau. Sự bình tĩnh ấy không phải học được trong sách vở, mà là từ tình thương và sự gắn bó sâu sắc với những người bà xem như con.

Những người lính từng đi qua nhà bà, sau này mỗi người một ngả, nhưng ai cũng nhớ về một người mẹ không sinh ra mình mà lại nuôi mình trong những ngày gian khó nhất. Có người sau hòa bình trở về tìm lại, chỉ để được ngồi lại bên hiên nhà cũ, nghe lại tiếng gió thổi qua hàng dừa và gọi một tiếng “mẹ” đã từng giữ ấm cả một thời tuổi trẻ.

Thời gian trôi qua, chiến tranh lùi xa, người mẹ nuôi quân cũng già đi. Căn nhà lá năm xưa có thể đã đổi thay, con đường ra bến kênh có thể đã rộng hơn, nhưng ký ức về bà thì vẫn còn trong lòng nhiều thế hệ như một phần không thể thiếu của Nhơn Hòa Lập. Bởi bà không chỉ nuôi những con người cụ thể, mà còn nuôi cả niềm tin rằng giữa chiến tranh vẫn có tình người, giữa gian khổ vẫn có sự chở che, và giữa mất mát vẫn có một mái nhà để trở về.

“Người mẹ nuôi quân” vì thế không chỉ là một con người, mà là biểu tượng của lòng nhân hậu trong thời khói lửa - nơi tình thương trở thành sức mạnh âm thầm giữ cho cả một vùng đất đứng vững qua những năm tháng không thể nào quên./.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn