người mẹ nuôi quân
Ở một thôn nhỏ ven biển, có một người mẹ được bộ đội trìu mến gọi là “mẹ nuôi”.
Nhà bà không khá giả, nhưng lúc nào cũng dành một góc nhà cho các chiến sĩ ghé nghỉ chân. Những bữa cơm của mẹ chỉ có rau vườn, cá khô và bát canh nóng, nhưng luôn đầy ắp tình cảm.
Mỗi khi có chiến sĩ bị sốt hay bị thương nhẹ, bà tận tình chăm sóc như con ruột của mình.
Nhiều người lính trẻ lần đầu xa nhà đã tìm thấy ở mẹ sự ấm áp của gia đình.
Ngày chia tay, các anh thường lưu luyến nắm tay mẹ và hứa sẽ trở về.
Có người đã trở lại thăm mẹ sau ngày đất nước thống nhất. Có người mãi mãi nằm lại chiến trường. Nhưng trong trái tim mẹ, tất cả đều là những đứa con thân yêu của mình.


