NGƯỜI MẸ NUÔI QUÂN TRONG LÒNG ĐẤT THÉP
Mẹ Nam là "lá chắn sống" đã đào hầm bí mật ngay trong gian bếp để nuôi giấu cán bộ. Suốt những năm kháng chiến, mẹ vừa sản xuất vừa làm liên lạc, bảo vệ an toàn cho hàng chục chiến sĩ giữa vùng tâm điểm càn quét của địch.
Trong ký ức của Mẹ Nam, mảnh đất Củ Chi những năm 1960 không có ngày nào bình yên. Tiếng trực thăng rít trên đầu và mùi chất độc hóa học cháy sém cả những cánh đồng khoai sắn. Khi đó, mẹ chỉ là một người phụ nữ nông dân bình thường, nhưng trái tim lại chứa đựng một lòng căm thù giặc sâu sắc và tình thương bộ đội vô bờ bến. Mẹ bảo: "Nhà mình nghèo nhưng lòng mình không hẹp, bộ đội đánh giặc cho mình thì mình phải giữ lấy các con".
Mẹ bắt đầu đào hầm bí mật đầu tiên ngay dưới nền bếp lò. Đêm đêm, khi xóm làng đã ngủ yên, mẹ một mình lẳng lặng đào đất, cho vào thúng rồi mang đi đổ xa tít ngoài đồng để tránh bị địch phát hiện dấu vết đất mới. Căn hầm chỉ vừa đủ cho hai, ba người nằm, nhưng đó là cả một thế giới an toàn giữa lòng địch. Có những lúc địch đi càn, chúng đóng quân ngay trong sân nhà, mẹ vẫn thản nhiên nhóm bếp nấu cơm, hơi khói bốc lên che mắt kẻ thù, nhưng thực chất là để truyền hơi ấm và báo hiệu cho các chiến sĩ dưới hầm rằng "mẹ vẫn đang canh chừng".
Kỷ niệm đáng nhớ nhất là vào mùa hè năm 1967, một chiến sĩ trẻ tên Thành bị thương nặng ở chân, được đồng đội đưa vào nhà mẹ giữa đêm mưa tầm tã. Địch đang truy quét ráo riết phía sau. Mẹ nhanh chóng đưa anh xuống hầm, dùng lá thuốc nam giã nhỏ để cầm máu. Suốt một tuần lễ, mẹ giả vờ đi làm đồng để hái rau rừng, thực chất là tìm thuốc và quan sát tình hình. Mỗi bữa cơm, mẹ chia phần của mình, nấu thêm bát cháo trắng loãng bí mật đưa xuống hầm. Ánh mắt anh chiến sĩ trẻ nhìn mẹ thay lời cảm ơn đã trở thành động lực để mẹ vượt qua nỗi sợ hãi cái chết luôn cận kề.
Câu chuyện của Mẹ Nam không chỉ là chuyện về cái hầm, mà là chuyện về lòng dân. Mẹ là minh chứng cho việc sức mạnh vĩ đại nhất của cuộc kháng chiến không phải là vũ khí tối tân, mà là sự bao bọc của nhân dân. Hiện nay, dù đã ở tuổi thượng thọ, mẹ vẫn kể lại những ngày ấy cho các cháu thanh niên với niềm tự hào: "Thời đó hoa lửa rực trời, ai cũng là chiến sĩ, mẹ chỉ làm tròn phận sự của một người mẹ Việt Nam thôi".



