Người mẹ nuôi quân và "bữa cơm cuối cùng"
Bà Nguyễn Thị Dần ở ngoại ô Hà Nội kể về việc nuôi giấu các chiến sĩ biệt động trước trận đánh vào sân bay Bạch Mai. Bà nhớ lại đêm cuối cùng trước khi các anh ra quân, bà đã dồn hết số gạo trắng và con gà duy nhất trong nhà để nấu một bữa cơm thật ngon. Các anh lính trẻ khi ấy chỉ mới 18, 20 tuổi, ngồi quanh mâm cơm nhưng không ai nói lời nào vì biết sự khốc liệt sắp tới. Bà kể rằng, bà coi các anh như con đẻ, dặn dò từng chút một như người mẹ tiễn con đi xa. Sáng hôm sau, khi nghe tiếng nổ vang từ phía sân bay, bà vừa mừng vừa lo, thầm cầu nguyện cho các anh trở về. Sự hy sinh thầm lặng của những người mẹ hậu phương, sẵn sàng dâng hiến những gì quý giá nhất của gia đình cho cách mạng, đã trở thành điểm tựa vững chắc cho những chiến công lừng lẫy của quân đội ta.



