Người mẹ nuôi quân và căn hầm bí mật (1)
Giai đoạn những năm 1965 - 1970 tại vùng đất trắng Củ Chi. Địch thực hiện chiến thuật "bình định", lập đồn bốt dày đặc, liên tục tổ chức các trận càn "tìm và diệt", dùng máy ủi ủi nát xóm làng nhằm cắt đứt sự tiếp tế của nhân dân đối với lực lượng vũ trang giải phóng đang ẩn nấp dưới hệ thống địa đạo.
Ngôi nhà lá nhỏ của bà Lê Thị Tùng nằm sát một đồn bốt của quân Ngụy, nhưng bên trong lại là một "địa chỉ đỏ" che giấu nhiều cán bộ chỉ huy cấp cao của Sư đoàn Bộ binh quân giải phóng. Ngay dưới nền gian bếp, bên cạnh bếp hoàng cầm luôn bảng lảng khói, là nắp một căn hầm bí mật chật hẹp, ẩm thấp chỉ vừa đủ cho ba người nằm. Có những đợt càn quét kéo dài cả tuần trời, một tiểu đội lính sư đoàn 25 "Tia chớp nhiệt đới" của Mỹ và lính Cộng hòa đến đóng quân, lập dã chiến ngay trong sân nhà bà Tùng.
Trong tình thế hiểm nghèo, lính giặc đi lại rầm rập phía trên, chỉ cần một tiếng ho hay một cử động nhỏ dưới hầm cũng đồng nghĩa với cái chết của tất cả, bà Tùng đã thể hiện bản lĩnh kiên cường của một người mẹ đất thép. Bà vẫn bình tĩnh bế con, ra vào nấu nướng, đon đả trò chuyện với binh lính địch để dò hỏi tình hình và đánh lạc hướng tiếng động. Đêm xuống, khi giặc đã ngủ say, bà âm thầm gói những nắm cơm nướng mặn, luồn từng ống tre chứa nước uống qua một khe nhỏ ngụy trang khéo léo dưới ụ rơm để tiếp tế xuống hầm cho các chiến sĩ. Nhiều ngày liền sống trong nỗi sợ hãi tột cùng, tim bà như thắt lại mỗi khi gót giày đinh của giặc nện sát nắp hầm bí mật, nhưng lòng yêu nước sâu sắc và tình thương bộ đội như con đẻ đã tiếp thêm sức mạnh cho người phụ nữ nhỏ bé này bảo vệ vẹn toàn mạng sống cho các chiến sĩ đến ngày vùng lên giải phóng quê hương.



