"NGƯỜI MẸ NUÔI" VÀ BÁT NƯỚC LÁ VỐI BÊN ĐƯỜNG
"NGƯỜI MẸ NUÔI" VÀ BÁT NƯỚC LÁ VỐI BÊN ĐƯỜNG
Tại một ngã ba đường chiến lược nơi các đoàn xe xích lại gần nhau trước khi vào tuyến lửa, có một quán nước nhỏ của mẹ Hiền. Suốt 10 năm ròng rã, mẹ không bán mà chỉ tặng. Bát nước lá vối nóng hổi, củ khoai luộc thơm bùi là tất cả những gì mẹ dành cho những người lính trẻ. Mẹ nhớ mặt, nhớ tên từng anh lái xe hay đi qua đây.
Có những đêm bom nổ rung chuyển gian nhà, mẹ vẫn không đi tản cư, vẫn nhóm bếp lửa để đợi "các con" về. Mẹ bảo: "Các con đi đánh giặc vất vả, mẹ ở nhà chỉ có chút nước ấm, không có mẹ thì các con lấy đâu chỗ dừng chân". Một lần, một chiếc xe tải bị trúng đạn bốc cháy ngay gần quán, mẹ đã không ngần ngại lao ra cùng bộ đội dập lửa, dùng những tấm chăn ướt để che chắn hàng hóa. Tình yêu thương của những người mẹ hậu phương như mẹ Hiền chính là bến đỗ bình yên nhất, giúp người lính vững tâm hơn trước mỗi giờ xuất kích.



