Bài viết

NGƯỜI MẸ NUÔI VÀ GÙI LÁ NGỤY TRANG

Lào Cai06/06/2026lưu thị huệ (xã Lâm Giang)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGƯỜI MẸ NUÔI VÀ GÙI LÁ NGỤY TRANG

Nhân chứng kể lại: Bác Trịnh Văn Biên (Cựu chiến sĩ trinh sát Sư đoàn 1, Tây Nguyên)

"Lính trinh sát chúng tôi hoạt động ở chiến trường Tây Nguyên sợ nhất là bị lộ hành tung khi di chuyển qua những khoảng rừng thưa bị bom rải thảm làm trọc bờ đất. Khô hạn mùa chiến dịch khiến lá cây rừng héo úa, việc tìm lá tươi để ngụy trang cho ba lô, mũ cối trở thành một bài toán nan giải.

Biết được khó khăn của bộ đội, Mẹ Êban – một người mẹ dân tộc Ê Đê ở buôn làng vùng ven – đã lặng lẽ giúp đỡ chúng tôi. Mỗi buổi sáng sớm, khi sương mù còn bao phủ các đỉnh núi, Mẹ lại đeo gùi lội bộ vào sâu trong những thung lũng ẩm ướt, nơi duy nhất còn những bụi cây xanh tốt không bị chất độc hóa học tàn phá. Mẹ cẩn thận hái từng cành lá kơ-nia non mướt, xếp đầy gùi rồi phủ một lớp cỏ khô phía trên để ngụy trang qua mắt lính bốt.

Trưa hôm đó, đơn vị trinh sát của tôi đang chuẩn bị xuất kích thì Mẹ Êban mang gùi lá vào thẳng vị trí trú quân. Mẹ dùng đôi bàn tay gầy guộc, nứt nẻ tự tay giắt từng cành lá tươi xanh lên chiếc mũ cối, lên chiếc bao xe đạn của tôi. Mẹ cười, nụ cười hiền hậu làm rạng rỡ cả khuôn mặt hằn sâu nếp nhăn gian khổ: 'Cái lá này tươi lâu lắm, bộ đội giắt vào người thì giặc Mỹ không thấy đâu. Đánh thắng giặc rồi nhớ về buôn ăn cơm lam với Mẹ nhé' .

Nhờ gùi lá ngụy trang nghĩa tình của Mẹ Êban, tổ trinh sát chúng tôi đã luồn sâu vào lòng cứ điểm địch thành công, vẽ chính xác sơ đồ hỏa lực để phục vụ cho trận đánh giải phóng chi khu vào đêm hôm sau. Gùi lá ngụy trang thời hoa lửa ấy của người mẹ Tây Nguyên chính là tấm khiên chở che, tiếp thêm sức mạnh cho bước chân người lính vượt qua muôn ngàn hiểm nguy bờ cõi."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn