Mẹ Việt Nam Anh hùng

NGƯỜI MẸ Ở ẤP HỒ THÙNG (Câu chuyện về Bà mẹ Việt Nam Anh hùng Phạm Thị Quới)

Mẹ Phạm Thị Quới sinh năm 1904, trong một gia đình nông dân nghèo tại xã Đông Hải. Cả cuộc đời Mẹ gắn bó với ruộng đồng, với những mùa lúa và những tháng ngày tảo tần nuôi con khôn lớn. Mẹ lập gia đình với ông Hồ Văn Lúa, sinh năm 1902, người cùng quê. Trong mái nhà nhỏ nơi ấp Hồ Thùng, Mẹ sinh được ba người con, hai trai và một gái. Dù cuộc sống còn nhiều khó khăn, Mẹ vẫn dạy các con sống nghĩa tình, yêu quê hương và biết đứng lên khi Tổ quốc cần.

Vĩnh Long10/04/2026Đoàn Thanh Niên Xã Hưng Mỹ (Đoàn Thanh Niên Xã Hưng Mỹ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong hành trình đi tìm lại những câu chuyện lịch sử trên quê hương Trà Vinh, tôi có dịp về xã Đông Hải, huyện Duyên Hải – vùng đất ven biển từng là căn cứ cách mạng kiên cường trong những năm kháng chiến. Nơi đây, giữa những cánh đồng mặn mòi gió biển và những con đường quê bình dị, người dân vẫn nhắc về một người mẹ đã dành cả cuộc đời cho gia đình và Tổ quốc – Bà mẹ Việt Nam Anh hùng Phạm Thị Quới.

Mẹ Phạm Thị Quới sinh năm 1904, trong một gia đình nông dân nghèo tại xã Đông Hải. Cả cuộc đời Mẹ gắn bó với ruộng đồng, với những mùa lúa và những tháng ngày tảo tần nuôi con khôn lớn. Mẹ lập gia đình với ông Hồ Văn Lúa, sinh năm 1902, người cùng quê. Trong mái nhà nhỏ nơi ấp Hồ Thùng, Mẹ sinh được ba người con, hai trai và một gái. Dù cuộc sống còn nhiều khó khăn, Mẹ vẫn dạy các con sống nghĩa tình, yêu quê hương và biết đứng lên khi Tổ quốc cần.

Khi cuộc kháng chiến chống đế quốc Mỹ cứu nước bùng lên dữ dội, vùng đất Đông Hải trở thành nơi diễn ra nhiều trận chiến ác liệt. Cũng từ mảnh đất ấy, hai người con trai của Mẹ đã nối bước nhau lên đường tham gia cách mạng.

Người con trai đầu là liệt sỹ Hồ Văn Quang, sinh năm 1939. Từ rất sớm, anh đã tham gia lực lượng du kích của ấp Hồ Thùng vào ngày 01/01/1960. Là một đội viên du kích trẻ tuổi nhưng đầy nhiệt huyết, anh cùng đồng đội bám đất, bám làng, bảo vệ quê hương trước những cuộc càn quét của địch. Ngày 19/5/1961, khi quân địch tổ chức càn vào ấp Hồ Thùng, anh cùng lực lượng du kích kiên cường chiến đấu. Trong trận chiến không cân sức ấy, anh đã anh dũng hy sinh, để lại tuổi thanh xuân nơi chính mảnh đất mình sinh ra và lớn lên.

Nỗi đau mất con còn chưa kịp nguôi ngoai thì chiến tranh lại tiếp tục mang đi người con trai thứ hai của Mẹ – liệt sỹ Hồ Văn Hành, sinh năm 1941. Noi gương anh trai, anh tham gia cách mạng ngày 01/01/1962 và nhanh chóng trưởng thành trong quân ngũ. Với tinh thần dũng cảm, anh được giao nhiệm vụ Trung đội trưởng thuộc Đại đội 513 Trà Vinh.

Ngày 27/4/1963, trong trận đánh vào đồn bót của địch tại khu vực Bãi Vàng, anh đã cùng đồng đội chiến đấu kiên cường, quyết tâm phá vỡ hệ thống phòng thủ của kẻ thù. Trong làn đạn ác liệt, người trung đội trưởng trẻ tuổi đã anh dũng hy sinh, tiếp nối con đường chiến đấu của anh trai mình.

Hai người con trai lần lượt ngã xuống vì Tổ quốc. Nỗi đau của người mẹ là nỗi đau không gì có thể bù đắp. Nhưng Mẹ Phạm Thị Quới vẫn lặng lẽ sống, lặng lẽ chịu đựng mất mát, bởi trong sâu thẳm trái tim mình, Mẹ hiểu rằng các con đã hy sinh cho độc lập và tự do của quê hương.

Thời gian trôi qua, chiến tranh đã lùi xa, nhưng câu chuyện về người mẹ ở ấp Hồ Thùng vẫn được người dân Đông Hải nhắc lại bằng tất cả lòng kính trọng. Hình ảnh người mẹ tảo tần, tiễn hai người con trai ra trận rồi mãi mãi không trở về đã trở thành biểu tượng cho sự hy sinh thầm lặng của những bà mẹ Việt Nam trong những năm tháng chiến tranh.

Để ghi nhớ công lao và sự hy sinh cao cả ấy, ngày 26/3/2014, Chủ tịch nước đã truy tặng danh hiệu cao quý “Bà mẹ Việt Nam Anh hùng” cho Mẹ Phạm Thị Quới theo Quyết định số 723/QĐ-CTN.

Đứng trên mảnh đất Đông Hải hôm nay, nơi từng in dấu chân của những người con đã ngã xuống, tôi chợt cảm nhận sâu sắc hơn giá trị của hòa bình. Câu chuyện về Mẹ Phạm Thị Quới không chỉ là ký ức của một gia đình, mà là câu chuyện của cả một thế hệ người Việt Nam đã sẵn sàng hy sinh những điều quý giá nhất vì Tổ quốc.

Và với những người trẻ như chúng tôi, mỗi lần nhắc đến Mẹ là một lần nhắc nhở bản thân phải sống xứng đáng hơn với sự hy sinh ấy – để ngọn lửa yêu nước mà những người mẹ anh hùng đã thắp lên sẽ mãi mãi không bao giờ tắt trên quê hương Trà Vinh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn