Người mẹ ở cuối con đường đất
Đơn vị đóng quân gần một bản nhỏ vùng biên. Mỗi lần hành quân ngang qua, các chiến sĩ đều thấy một bà cụ ngồi trước hiên nhà nhìn ra con đường đất đỏ.
Ngày nào cũng vậy.
Một chiến sĩ trẻ tò mò hỏi:
"Má đang đợi ai vậy?"
Bà cụ cười hiền:
"Đợi thằng con."
Mọi người nghĩ con bà đi làm xa.
Sau này mới biết người con ấy đã hy sinh hơn hai mươi năm trước.
Từ ngày nhận giấy báo tử, bà vẫn giữ thói quen ra ngồi trước cửa mỗi chiều.
Không phải vì bà tin con sẽ về.
Mà vì bà sợ nếu một ngày nào đó con thật sự trở về, lại không thấy mẹ đợi.
Hôm đơn vị chuyển địa bàn, cả trung đội ghé thăm.
Mỗi người để lại cho bà một tấm ảnh tập thể.
Bà vuốt từng khuôn mặt rồi nói:
"Các con nhớ giữ mình. Mẹ già rồi, không muốn thêm người mẹ nào phải ngồi đợi nữa."
Hôm ấy, rất nhiều người lính đã khóc.



