NGƯỜI MẸ Ở ĐẠI PHƯỚC
Mẹ Bùi Thị Đẹp sinh năm 1932, quê quán và thường trú tại xã Đại Phước. Mẹ lập gia đình với ông Nguyễn Văn Lẩm, sinh năm 1931, người cùng quê, và sinh được 10 người con (07 trai, 03 gái). Trong những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa, Mẹ vừa là người vợ, người mẹ tảo tần, vừa là điểm tựa tinh thần cho gia đình đông con giữa muôn vàn khó khăn, thiếu thốn.
Trong những ngày đi về xã Đại Phước, huyện Càng Long để sưu tầm tư liệu lịch sử phục vụ công tác giáo dục truyền thống cho đoàn viên, thanh niên, tôi có dịp lắng nghe và ghi chép lại câu chuyện về Mẹ Việt Nam Anh hùng Bùi Thị Đẹp – một người mẹ nông dân bình dị, nhưng cuộc đời Mẹ là biểu tượng sâu sắc của sự hy sinh, nhẫn nại và lòng yêu nước bền bỉ.
Mẹ Bùi Thị Đẹp sinh năm 1932, quê quán và thường trú tại xã Đại Phước. Mẹ lập gia đình với ông Nguyễn Văn Lẩm, sinh năm 1931, người cùng quê, và sinh được 10 người con (07 trai, 03 gái). Trong những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa, Mẹ vừa là người vợ, người mẹ tảo tần, vừa là điểm tựa tinh thần cho gia đình đông con giữa muôn vàn khó khăn, thiếu thốn.
Khi Tổ quốc cần, các con của Mẹ đã không ngần ngại lên đường theo tiếng gọi thiêng liêng của quê hương. Trong cuộc kháng chiến chống đế quốc Mỹ cứu nước, Mẹ Bùi Thị Đẹp đã hai lần tiễn con ra trận và cũng hai lần lặng lẽ nhận tin các con không trở về.
Người con trai đầu của Mẹ, liệt sĩ Nguyễn Văn Trãi, sinh năm 1951, tham gia cách mạng từ tháng 4 năm 1965, giữ chức vụ Tiểu đội trưởng du kích. Anh là người gan dạ, mưu trí, luôn đi đầu trong những trận chống càn bảo vệ xóm làng. Ngày 09 tháng 9 năm 1969, trong một trận chống càn của bộ binh địch, anh bị máy bay địch bắn và anh dũng hy sinh. Tin anh ngã xuống khiến mái nhà nhỏ ở Đại Phước lặng đi trong đau xót, nhưng Mẹ nén nước mắt, tự hào vì con đã sống trọn vẹn cho quê hương.
Chưa kịp nguôi ngoai nỗi đau mất con, Mẹ lại tiễn người con trai thứ hai – liệt sĩ Nguyễn Văn Trơn, sinh năm 1953, tham gia cách mạng từ năm 1968, giữ chức vụ Tiểu đội phó du kích. Ngày 25 tháng 7 năm 1974, trong trận phối hợp tấn công cứ điểm địch, anh bị địch bắn và hy sinh. Tuổi đời còn rất trẻ, anh đã hiến dâng trọn vẹn tuổi xuân cho ngày độc lập của đất nước.
Hai người con, hai tuổi xuân, hai nấm mồ để lại phía sau là nỗi đau lặng thầm không gì bù đắp được. Nhưng Mẹ Bùi Thị Đẹp không gục ngã. Mẹ tiếp tục sống, tiếp tục nuôi dạy các con còn lại, giữ vững niềm tin vào thắng lợi cuối cùng của cách mạng, vào ngày quê hương thanh bình.
Để ghi nhớ công lao và sự hy sinh to lớn ấy, ngày 26 tháng 3 năm 2014, Chủ tịch nước đã phong tặng Mẹ danh hiệu cao quý “Bà mẹ Việt Nam Anh hùng”. Danh hiệu ấy là sự tri ân thiêng liêng của Tổ quốc đối với một người mẹ đã hiến dâng những gì quý giá nhất cho độc lập, tự do của dân tộc.
Là người cán bộ Đoàn, khi chép lại câu chuyện về Mẹ Bùi Thị Đẹp, tôi càng thấm thía giá trị của hòa bình hôm nay. Trên mảnh đất Đại Phước này, mỗi con đường, mỗi mái nhà đều in dấu sự hy sinh của các anh hùng liệt sĩ và nước mắt của những người mẹ Việt Nam.
Mẹ Bùi Thị Đẹp – người mẹ ở lại với quê hương – sẽ mãi là biểu tượng thiêng liêng nhắc nhở thế hệ trẻ chúng tôi phải sống xứng đáng, trách nhiệm hơn với mảnh đất đã được đánh đổi bằng máu xương và cả một đời nhẫn nại của Mẹ.



