Người có công giúp đỡ cách mạng

NGƯỜI MẸ Ở DOANH TRẠI

Chiến tranh không chỉ có tiếng súng. Ở phía sau chiến tuyến còn có những căn bếp đỏ lửa ngày đêm. Ở đó có những người phụ nữ âm thầm góp sức bằng đôi bàn tay và tấm lòng của mình. Trong số họ có bà Nguyễn Thị Dung. Những năm chiến tranh ác liệt, ngoài việc nuôi quân tại địa phương, bà còn tham gia nấu ăn và chăm sóc thương binh tại doanh trại. Công việc bắt đầu từ khi trời còn chưa sáng.

Nghệ An06/07/2026Phạm Thị Thu Hoài (Thôn hoàng hà xã hải châu tỉnh nghệ an)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

TÊN TÁC PHẨM

BẾP LỬA KHÔNG BAO GIỜ TẮT

Tác giả: Phạm Thị Thu Hoài – Bí Thư thôn Hoàng Hà

(Đồng tác giả: Ban Thường vụ Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Hải Châu)

THÔNG TIN NHÂN VẬT

· Họ và tên: Nguyễn Thị Dung

· Quê quán: Xã Hải Châu, tỉnh Nghệ An

· Nơi ở hiện nay: Thôn Hoàng Hà, xã Hải Châu, tỉnh Nghệ An

NGƯỜI MẸ Ở DOANH TRẠI

Chiến tranh không chỉ có tiếng súng.

Ở phía sau chiến tuyến còn có những căn bếp đỏ lửa ngày đêm.

Ở đó có những người phụ nữ âm thầm góp sức bằng đôi bàn tay và tấm lòng của mình.

Trong số họ có bà Nguyễn Thị Dung.

Những năm chiến tranh ác liệt, ngoài việc nuôi quân tại địa phương, bà còn tham gia nấu ăn và chăm sóc thương binh tại doanh trại.

Công việc bắt đầu từ khi trời còn chưa sáng.

Ba, bốn giờ sáng, bà cùng các chị em đã nhóm bếp.

Khói bếp cay mắt.

Củi ướt vì mưa.

Nhưng chưa bao giờ có tiếng than phiền.

Gạo ít thì độn thêm khoai.

Thiếu rau thì hái rau rừng.

Có hôm cả đội nấu hàng trăm suất ăn liên tục từ sáng đến tối.

Đôi bàn tay bà phồng rộp vì cầm nồi gang nóng.

Lưng đau vì gánh nước.

Nhưng nhìn các chiến sĩ ăn ngon miệng, mọi mệt mỏi dường như tan biến.

Không chỉ nấu ăn, bà còn thường xuyên sang khu điều trị thương binh.

Nhiều người vừa trải qua phẫu thuật.

Có người mất một cánh tay.

Có người mất cả đôi chân.

Họ còn rất trẻ.

Nỗi đau lớn nhất không chỉ là vết thương.

Mà là nỗi nhớ nhà.

Bà thường ngồi cạnh từng người.

Đút từng thìa cháo.

Lau từng giọt mồ hôi.

Có chiến sĩ đau quá không ngủ được.

Bà lại kể chuyện quê hương, kể chuyện mùa lúa chín, kể tiếng sóng biển Nghệ An để các anh vơi bớt nỗi nhớ.

Một cậu lính trẻ từng nắm tay bà và hỏi nhỏ:

"Mẹ ơi... nếu con không đi được nữa thì mẹ con ở nhà có buồn không?"

Bà nghẹn lời.

Bà nắm chặt bàn tay người chiến sĩ.

"Con còn sống là mẹ con mừng rồi.

Rồi sẽ có ngày con trở về."

Cậu lính ấy bật khóc.

Có lẽ lần đầu tiên sau nhiều tháng nằm viện, anh lại được nghe tiếng gọi thân thương ấy.

Không phải người thân ruột thịt.

Nhưng đủ làm ấm cả trái tim.

Có lần doanh trại tiếp nhận rất nhiều thương binh sau một trận đánh lớn.

Bếp ăn đỏ lửa suốt ngày đêm.

Các chị em gần như không có thời gian nghỉ.

Bà Dung vừa nấu cơm, vừa giặt quần áo, vừa băng bó những vết thương đơn giản theo hướng dẫn của y sĩ.

Nhiều hôm đêm đã khuya, bà mới trở về.

Quần áo ám khói.

Hai bàn tay sần sùi vì nước nóng.

Nhưng sáng hôm sau, bà lại có mặt từ rất sớm.

Bà bảo:

"Các con ngoài mặt trận đã vất vả hơn mình nhiều."

Hòa bình lập lại.

Doanh trại không còn.

Bếp lửa năm xưa cũng chỉ còn trong ký ức.

Nhưng mỗi lần gặp lại những người thương binh còn sống, họ đều xúc động gọi bà bằng một tiếng:

"Mẹ."

Tiếng gọi ấy không phải vì huyết thống.

Mà được sinh ra từ lòng yêu thương, sự hy sinh và những tháng năm cùng nhau đi qua chiến tranh.

Rời ngôi nhà của bà Nguyễn Thị Dung trong một buổi chiều yên bình, tôi chợt hiểu rằng lịch sử không chỉ được viết bằng những trận đánh oanh liệt.

Lịch sử còn được viết bằng những nồi cơm nóng, những bát cháo đêm khuya, những mũi kim vá áo và đôi bàn tay của những người mẹ nơi hậu phương.

Chính họ đã âm thầm giữ lửa cho tiền tuyến, để những người lính có thêm sức mạnh bước tiếp trên con đường bảo vệ Tổ quốc.

Và bà Nguyễn Thị Dung là một trong những người mẹ bình dị nhưng vô cùng cao đẹp ấy – người đã dành cả tấm lòng của mình để yêu thương những người lính như chính những đứa con ruột thịt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn