Người mẹ ở hậu phương
Người mẹ tiễn chồng và hai con trai ra trận trong cùng một năm.
Bà không khóc, chỉ lặng lẽ vá lại những chiếc áo sờn vai.
Những đêm bom rơi ở làng, bà ôm chặt bức ảnh gia đình vào ngực.
Tin chiến thắng đến cùng lúc với giấy báo tử của con.
Bà thắp nén nhang, nhìn lên bàn thờ mà không nói một lời.
Sáng hôm sau, bà vẫn ra đồng, vẫn gánh gạo tiếp tế cho bộ đội.
Nỗi đau riêng được gác lại sau nghĩa lớn non sông.
Người mẹ ấy là biểu tượng thầm lặng của hậu phương thời hoa lửa.


