NGƯỜI MẸ Ở HẬU PHƯƠNG
Tôi không ra chiến trường, nhưng chiến tranh chưa bao giờ rời khỏi cuộc đời tôi. Tôi có hai người con trai, cả hai đều lên đường nhập ngũ khi còn rất trẻ.
Ngày tiễn con đi, tôi không khóc. Tôi chỉ dặn các con phải sống, phải trở về. Nhưng khi quay lưng lại, nước mắt cứ thế rơi.
Những năm tháng sau đó là chuỗi ngày chờ đợi. Mỗi lần nghe tin có trận đánh lớn, tim tôi lại thắt lại. Có những đêm không ngủ, chỉ ngồi bên ngọn đèn dầu, mong một lá thư.
Một lần, tôi nhận được giấy báo tử. Tôi chết lặng. Nhưng rồi nhiều tháng sau, người con còn lại trở về. Nó ôm tôi mà khóc.
Chiến tranh qua đi, tôi hiểu rằng mình không phải người duy nhất mất mát. Nhưng nỗi đau của một người mẹ thì không bao giờ nguôi.



